Thiên Nga Đen (Black Swan): Cái giá của nghệ thuật

Xem phim những tưởng chừng là kịch, Thiên Nga Đen (Black Swan) như một vở kịch bi của một người nghệ sĩ ba lê đang xoay cuồng vì chính vai diễn mà cô được chọn, mang nặng vấn đề tâm lý xã hội.

Thiên Nga Đen (Black Swan): Cái giá của nghệ thuật

Đạo diễn Darren Aronofsky đã lột tả được những mặt xấu của giới giải trí, khắc họa được nhiều nội tâm nhân vật từ chính đến phụ, không có vai diễn nào là dư thừa, mọi thứ đều quá hoàn hảo đến tuyệt vời. Black Swan nhận được 5 đề cử Oscar, 4 đề cử Quả Cầu Vàng, và với diễn xuất “diễn như không diễn” của Natalie Portman, tôi đã bị cô hoàn toàn thuyết phục, tôi không chỉ thấy được sự hi sinh của nhân vật, mà còn thấy được sự hi sinh của người diễn viên. Quả nhiên, Natalie Portman đã nhận được 1 giải Oscar ở hạng mục Nữ Diễn Viên xuất sắc nhất.

Nina Sayers, một vũ công ba lê 28 tuổi nhưng cô ngây thơ và trong trẻo như ánh sương mai, ngại ngùng e dè hệt như thiếu nữ 18. Hậu quả là do sự bảo bọc quá mức cho phép của mẹ, khi đủ lông đủ cánh nhưng cô vẫn chưa được cho phép bay cao bay xa, đến móng tay còn phải để mẹ cắt, 28 tuổi nhưng gấu bông vẫn chất đống trong phòng, tâm hồn của cô vẫn còn mong manh dễ vỡ. Đến khi một ngày nọ, Nina được chọn hóa thân vào Swan Queen trong vở Hồ Thiên Nga, một vai múa mà tất cả vũ công ba lê trên thế giới đều khao khát. Với sự tinh khiết của Nina, cô dễ dàng bộc lộ được những đường nét của Thiên Nga Trắng – vô tội, thuần trinh. Nhưng để múa được một Thiên Nga đen nhục dục, thao túng đàn ông với sự quyến rũ khó cưỡng, là Thiên Nga Đen dụ dỗ đàn ông, chứ không phải đàn ông dụ dỗ cô, Nina lại không làm được, cũng giống như một người ca sĩ trẻ chưa từng trải sẽ không thể hát được một bài ca thất tình thấm đẫm nước mắt. Hai vai diễn song song, với cái nghiệp diễn, nghiệp múa mà nghề đã chọn, sự cạnh tranh và lòng đố kị trong giới đã làm thay đổi con người Nina. Bức tranh của đỉnh cao nghệ thuật bắt đầu chuyển động khi Nina Sayers bắt đầu nhìn thấy những ảo ảnh siêu thực, một nhân bản nằm sâu thăm thẳm trong nội tâm cô, nếu không bởi vai diễn Swan Queen, nhân bản sẽ không bao giờ bị đánh thức. Nina bắt đầu mất kiểm soát, cô biết là người cô xem là đối thủ – Lily bỏ thuốc lắc, nhưng cô đã không dừng lại, để trở thành một con Thiên Nga Đen, cô đã phê theo nhịp mà nghệ thuật đã chọn cho cô, cô trở thành một con người có ham muốn tình dục trong quán bar, cô căm ghét Lily vì nghĩ Lily hại cô, cô đã đâm Lily để rồi nhận ra đó chính là nhân bản của mình. Từ lúc đó cô mới biết rằng, đối thủ ở đây không ai khác mà là chính là bản thân cô. Đánh đổi trong phim lẫn ngoài đời thật, Natalie Portman đã dành 10 tháng trời để học ba lê chỉ vì vai diễn Nina Sayers, và cho đến cuối phim, nhân vật này đã thốt lên rằng “Tôi đã hoàn hảo”.

Lily được thủ vai bởi Mila Kunis thủ vai, một cô Black Swan chính hiệu, một phiên bản mà Nina khao khát để trở thành. Khán giả tưởng chừng vai diễn Lily được tạo ra để làm phản diện, nhưng không, Lily chính là chất xúc tác hoàn hảo để Nina có thể lột xác, làm bùng cháy ngọn lửa đam mê trong Nina. Lily tính dục, từng trải, đầy gợi cảm, đàn ông đối với cô chỉ là chiếc áo, có thể cởi bỏ và thay đi bất cứ lúc nào. Cô dụ dỗ cả thầy dạy ba lê Thomas, luôn cả diễn viên đóng vai hoàng tử trong vở diễn Swan Queen, và chính Nina cũng có giấc mơ tình dục về Lily. Khán giả đã bị đưa vào tình huống tiến thoái lưỡng nan khi Lily không cho ta biết được cô là thiện hay ác.

Và cuối cùng là Beth được thủ vai bởi Wiona Ryder, nhân vật khiến tôi phải xem Black Swan cho bằng được vì tôi quá mến mộ Wiona, tôi phải lòng nét diễn của cô qua Edward Scissorhands và Girl, Interrupted cho đến tận bây giờ, tôi vẫn xem cô là diễn viên nữ đẹp nhất màn ảnh Hollywood. Beth là Dying Swan, một vũ công múa cũ đã từng vào vai Swan Queen cho đến khi quy luật đào thải khắc nghiệt đã đưa Nina lên làm Thiên Nga mới. Beth đã không còn giá trị, vẫn nét diễn đó, khuôn mặt xinh đẹp đó, Wiona đã khắc họa được sự thống khổ khi cô đã không còn giá trị trong giới, bất lực cho đến khi mạng sống không còn giá trị, một là cô vẫn diễn Swan Queen, hai là cô sẽ chết đi trong quên lãng.

Tôi đã xem rất nhiều cuộc phỏng vấn của rất nhiều nghệ sĩ thành công trong nước lẫn ngoài nước, và họ đều có một điểm chung rằng, trước khi đạt được ánh hào quang mà họ đã trót đam mê thì họ đã phải đổ rất nhiều máu, mồ hôi và nước mắt. Nhiều khi ngồi xuống để nhìn lại, trong mắt họ vẫn còn long lanh giọt nước mắt của một người nghệ sĩ vì đã đánh đổi quá nhiều. Và may mắn thay, Black Swan không những lột tả được những sự mất mát, mà qua âm nhạc, những cú máy focus cận mặt nhân vật, những chuyển biến nội tâm và diễn xuất tuyệt vời, bộ phim còn nói lên được rắc rối, sự tiêu cực của giới giải trí khiến khán giả phải trân trọng những cống hiến, sự đánh đổi của các diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ, vũ công,…

Content Protection by DMCA.com