The Godfather (Bố già): Điều tự nhiên nào làm nên một quý ông?

Trong các series phim về các đấng mày râu như The Godfather (Bố già), một quý ông thường xuất hiện trong một bộ suit thật sang trọng và cư xử chuẩn mực. Thế nên vô hình trung, họ bị áp đặt cả những cụm từ “cứng nhắc”, “gò bó” một cách đầy cảm tính.

Thế nhưng một quý ông thì nên khuôn phép đến mức nào? Liệu ngồi im và ra vẻ sầu đời là biểu hiện không thể thiếu của một quý ông?

Điều tự nhiên nào làm nên một quý ông?

Ắt hẳn không ít người trong số các bạn đã từng xem, và say mê bộ phim The Godfather (Tựa việt : Bố già) năm 1972. Bộ phim là một trường đấu tranh của những người đàn ông trong thế giới bạo lực của tội phạm tại Mĩ. Qua nhân vật Michael Corlenone, người ta sâu sắc hiểu rõ được thế nào là “Ý chí vững vàng mà tình cảm lại mênh mang”. Không những thế, người ta còn hiểu rõ thêm về phẩm cách và phong thái của một quý ông đích thực qua hình ảnh ông trùm Vito Coreleone, cha của Michael.

một quý ông

Trong đoạn mở đầu phim, người ta thấy tay nhà đòn đến cầu xin Bố Già. Trong căn phòng nhỏ của Bố Già, tay nhà đòn Bonasera sụt sịt kể về việc con gái mình bị đánh đập dã man thế nào, về việc giá trị quan của hắn đã thay đổi ra sao và hắn cần Bố Già giúp đỡ đến dường nào.

Trong gần một phút đầu khi Bonasera ngồi kể lể, người ta chỉ thấy cái lưng của Bố Già và một bàn tay ra hiệu đưa rượu cho Bonasera. Sự giấu mặt ấy thể hiện cái uy của Bố Già khi ông ngồi nghe và sẵn sàng ban phát ân huệ hoặc từ chối nếu Bonasera không biết lựa lời.

Và câu đầu tiên Bố Già thốt lên là gì? Đó là :

_ Tại sao ông tìm đến cảnh sát đầu tiên mà không tìm đến tôi?

Không phải là những câu an ủi đạo đức giả, cũng không vồ vập đề nghị điều gì. Bố Già muốn một người thành thật bày tỏ tấm lòng của hắn trước khi hắn có thể yêu cầu điều gì với ông. Và sau khi Bonasera cố gắng dùng tiền để mượn tay Bố Già giết người, ông từ chối.

Không phải chỉ vì điều đó là bất công (con gái Bonasera vẫn còn sống), mà còn là vì Bonasera chỉ muốn mua chuộc Bố Già chứ không xem ông như 1 người bạn, một ân nhân đúng nghĩa.

Nếu Bố Già nhận lời vì tiền, thì ông chỉ là tên lưu manh hạng bét, còn nếu vì tội nghiệp mà làm không công, ông sẽ là tên ngốc bị người ta lợi dụng. Bố Già chẳng phải là ai trong 2 lựa chọn đó cả. Ông là Bố Già, là ông trùm khiến cho người ta vừa sợ vừa nể. Ông nói như đang oán trách:

_ Bonasera… Bonasera… Tôi đã làm gì nên nỗi mà ông coi thường tôi thế? Nếu ông trở thành bạn tôi, thì đám súc vật dám hủy hoại đời con gái ông đã chịu khổ mỗi ngày rồi. Và nếu lỡ một người trung thực như ông có kẻ thù, thì chúng đã là kẻ thù của tôi rồi. Mà chúng còn phải sợ ông nữa đấy.

Ở đời không có bữa trưa miễn phí. Thế nhưng bán bữa trưa với giá tốt nhất mới là người tài giỏi! Bố Già đã khéo léo cài cắm, để Bonasera phải nợ ông 1 thứ cực kì khó trả: Nợ ân tình! Dẫu rằng sau này khi Sonny chết, Bonasera đã có dịp hồi đáp bằng cách trang điểm xác chết. Nhưng ta có thể hiểu là những kẻ có thế lực, có bàn tay sẵn sàng giết người thì cũng không khác gì! Họ đều có một cảm giác mang ơn khó trả dành cho người đàn ông này.

Và điều làm khán giả bất ngờ đấy là : Khi đang chơi trò tâm lý để thao túng Bonasera, Bố Già vẫn ung dung chơi với 1 con mèo ! (Nên nhớ, tình tiết các ông trùm vuốt ve thú cưng khi ra lệnh của các bộ phim sau này chính là học từ The Godfather).

Trong quá trình nói chuyện với Bonasera, lời lẽ của Bố Già vô cùng sắc bén, nhưng ông lại vô cùng nhàn nhã vuốt ve chú mèo trong tay. Chú mèo ấy cũng vô cùng thoải mái và ngoan ngoãn khi nằm yên trong tay Bố Già. Tất cả tạo nên một phong thái rất riêng ở một quý ông được người ta mang ơn và sợ hãi cùng lúc.

Thú vị hơn nữa, đó là trong kịch bản gốc hoàn toàn không có nhân vật “con mèo của ông trùm”. Đúng vậy, đó chỉ là một chú mèo hoang mà đạo diễn Francis Ford Coppola tìm thấy trong bãi đỗ xe của phim trường. Sau này, ông kể lại

_ Tôi trông thấy con mèo đi loanh quanh trong phim trường. Thế là tôi bắt lấy nó và đặt vào tay Marlon Brando (diễn viên đóng vai Vito Coreleone), không nói gì với anh ta cả.

Và với tài diễn xuất cùng phong độ của mình, Marlon Brando biến chú mèo trong tay thành bạn diễn, và những móng vuốt của chú mèo được hiểu là những nanh vuốt mà Bố Già giấu đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh của mình!

Chỉ khi Bonasera thực sự thuần phục và gọi ông bằng Bố Già, ông mới lại gần hắn, mắt nhìn mắt và một ngón tay chỉ vào giữa mặt hắn, nhẹ nhàng bảo:

_ Một ngày, cái ngày mà tôi mong là chẳng bao giờ đến, tôi sẽ gọi ông để báo đáp. Còn bây giờ, hãy xem như đây là món quà tôi tặng ông nhân đám cưới con gái mình.

Thế đấy, một quý ông thực sự không tự đóng kín mình trong bộ suit hay những nguyên tắc cư xử thông thường. Một quý ông thực sự là người có thể dung hòa giữa “Động” và “Tĩnh” để làm chủ cuộc chơi. Nếu làm được như thế, thì cả thế giới này sẽ ở yên trong tay bạn như thể chú mèo nằm ngoan ngoãn trong tay Vito Coreleone vậy!

 

Content Protection by DMCA.com