Những câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng (Parasite) gây ấn tượng nhất

Các nhân vật trong phim Ký Sinh Trùng (Parasite) được xây dưng rất kỹ càng và mỗi người đều mang cho mình một câu chuyện rất đáng để cho chúng ta phải suy nghĩ nhiều ngày. Sau đây là những câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng gây ấn tượng nhất nếu xét theo góc độ từng nhân vật

1. Nhân vật người cha “vô dụng” Ki-Taek

Ngay từ đầu phim, Ki-taek đã khiến người xem hình dung được về một hình ảnh không mấy đẹp đẽ của một người chồng, người cha thất bại. Ông có phần lười biếng, không có chí tiến thủ, lại rất cẩu thả (bằng chứng rõ ràng là khi cả gia đình cũng gấp hộp giấy pizza, tất cả các hộp của ông gấp đều hỏng – tỉ lệ hỏng là 4 cái hỏng 1 cái). Ông cũng chưa 1 lần có ý kiến với kế hoạch của các con, vì tầm nhìn ngắn hạn và nông cạn của ông thấy thế nào cũng được.

Bù lại, ông là một người đàn ông có lòng trắc ẩn và có một chút tự trọng, hay thậm chí là sĩ diện trong lòng. Ông rất yêu vợ, rất tự hào về các con (dù rằng ông tự hào về những nét tính cách không tốt đẹp: tự hào vì con gái giỏi làm hồ sơ giả; tự hào vì con lừa đảo giỏi và có giọng nói giống ông; tự hào vì “được ngồi đây và lo về những thứ này” – khi cả nhà đang nghĩ cách để có mùi hương khác biệt nhau). Khi về nhà lúc lũ lụt, thứ ông cứu đầu tiên cũng là tấm huy chương quăng cử tạ của vợ mình.

Ký Sinh Trùng (Parasite)

Ông cũng thi thoảng tự trấn an bản thân rằng việc mình làm không quá xấu, chẳng hạn khi ông nhắc đến tài xế Yoon và mong rằng cậu ta đã có một công việc ổn định (nhưng đương nhiên, chỉ là nói cho vơi bớt đi tội lỗi thôi, chứ cũng chẳng giúp ông tốt đẹp hơn cho lắm). Ông cũng chép miệng nói về bà Park, giàu có, ngây thơ, và tốt bụng.

Phân đoạn cả gia đình cùng nhậu tại căn nhà sang trọng của gia đình Park, bà Ki cũng có nửa đùa nửa thật nói ông Ki như những con gián, khi gặp chuyện sẽ ngay lập tức trốn đi mất. Quả thực, ông Ki đúng là không làm tròn được trách nhiệm của 1 người trụ cột trong gia đình và chưa bao giờ bảo vệ được vợ con mình.

Tuy nhiên, sau đêm tủi nhục nằm trong gầm bàn nghe người giàu nói về mình, trong ông bắt đầu dâng lên một sự thay đổi lớn. Khi các con hoang mang không biết làm thế nào, ông lần đầu tiên tỏ ra mình là một chỗ dựa của gia đình, khi nói ba đã có kế hoạch và ba sẽ lo liệu hết.

Đêm đó, nằm giữa sân tập gym cùng hàng trăm người nghèo bị lũ cuốn cả giấc ngủ bình thường, ông đã nói với Ki-woo:

Kế hoạch tốt nhất là không nên có kế hoạch gì cả, vì cuộc đời sẽ không bao giờ tuân theo đúng ý của ta. Không có kế hoạch, thì chuyện gì xảy ra cũng sẽ không sao cả.” (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Thật ra, đó cũng vẫn chỉ là một sự biện hộ cho việc ông không biết nên làm thế nào là tốt nhất. Nhưng đồng thời, đó cũng là một chiêm nghiệm mà ngẫm lại cũng thấy xót xa, vì đời mà, thường mọi chuyện xảy ra chẳng bao giờ đúng với những gì ta dự tính. Nhất là tại thời điểm đó, kế hoạch của cả gia đình đã trên bờ vực phá sản rồi.

Cũng trong đêm ấy, ông có bày tỏ sự kinh hãi với điều kiện sống trong căn hầm của Geun-se: “Vì sao ông có thể sống ở một nơi như thế này?”

Và rồi, chính Ki-taek sau đó, cũng đã phải sống ở đó rất có thể là cả đời, một sự trừng phạt thích đáng vì ông đã tàn nhẫn, ông đã ích kỉ, ông đã chỉ vì sự nhỏ mọn của bản thân mà hại chết người khác.

2. Nhân vật Ki-Woo

Nhân vật Ki-woo là 1 trong 2 nhân vật có sự thay đổi về tâm lý và tính cách nhiều nhất trong phim, khi lúc đầu cậu chỉ là một thiếu niên nhút nhát, thất nghiệp, không được đi học Đại học. Cậu thậm chí không đủ tự tin để mắng một gã say đang đi tiểu ngay trước nhà mình.

Khi được Min giới thiệu đi dạy gia sư cho nhà Park, cậu còn định từ chối vì

Bạn Đại học của cậu đâu sao không nhờ mà lại đi gọi một đứa ất ơ như tớ? Làm sao họ có thể thuê tớ được, tớ đâu phải sinh viên.”

(câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Ký Sinh Trùng (Parasite)

Thế nhưng dường như ẩn sâu bên trong Ki-woo là một khát khao thay đổi rất lớn. Và theo mình thấy, Ki-woo luôn muốn được trở thành Min. Có thể vì cậu luôn ngưỡng mộ cậu bạn sinh viên đẹp trai, nhà giàu, tự tin trong mọi hành động của mình.

Đó là lý do cậu lặp lại y hệt câu nói của Min:

Khi Da-hye vào đại học, con sẽ công khai tỏ tình”.

(câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Chưa chắc, Ki-woo đã thật sự có tình cảm với cô bé. Cậu chỉ đang làm theo những gì mà cậu nghĩ Min sẽ làm, vì rất có thể, cậu sẽ có cơ hội được như Min. Rất có thể, cậu sẽ 1 bước lên trên một bậc thang mới.

Trong đoạn cả 3 người đứng dưới cơn mưa lớn, không biết nên làm gì sau một loạt chuyện trớ trêu xảy ra đêm đó. Ki-woo cũng nói:

Nếu là Min thì cậu ấy sẽ làm gì nhỉ”?

(câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

và bị Ki-Jung quát lớn: “Min sẽ không bao giờ rơi vào trường hợp này”. Chính câu nói này đã phần nào khiến Ki-woo tỉnh ra, và cậu hiểu rằng cậu phải tự mình quyết định thôi.

Phân đoạn sau đó trong Ký Sinh trùng, trong căn nhà ngập trong nước lũ, Ki-woo cầm hòn đá mà Min đem tặng, giữa ánh đèn chớp sáng chớp tối liên tục – như thể hiện sự đấu tranh tâm lý mãnh liệt bên trong chàng trai.

Cậu đang đứng giữa làn ranh mỏng manh giữa tốt và xấu, giữa ác và thiện. Bậc thang đi từ nghèo đến giàu thì quá xa xôi; nhưng ranh giới giữa những điều tốt đẹp và những điều xấu xí thì lại mỏng manh vô cùng. Từ giây phút đó, Ki-woo thực sự thấy “hòn đá đang đeo bám con”, hay chính áp lực về tiền tài, danh vọng, áp lực thay đổi cuộc sống đang đè nặng lên cậu. Cậu nhận tất cả lỗi lầm về mình, đó là lý do cậu xin lỗi bố trong đêm hôm đó, vì mọi thứ.

câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng

Từ khi kế hoạch bắt đầu, chúng ta thấy Ki-woo tự tin và hào sảng hơn rất nhiều. Cậu chinh phục được cô con gái nhà giàu; cậu nhanh trí nghĩ ra cách đưa em gái vào nhà Park – và sau đó là cả gia đình; cậu biên kịch và đạo diễn cho những màn kịch của bố mẹ; cậu tự tin hất nước đuổi kẻ say rượu ra khỏi nhà mình..

Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, Ki-woo dường như vẫn ám ảnh về việc: Cậu không thể “hợp” với khung cảnh xa hoa, giàu có. Cậu từng nói với Ki-jung rằng nhìn em rất hợp với không khí sang trọng này, còn anh và bố mẹ không hợp.

Cả trong đoạn ngắm nhìn bữa tiệc của nhà giàu, Ki-woo cũng hỏi Da-hye rằng: Nhìn anh có hợp với khung cảnh này không? Và mình nghĩ, cái gật đầu của Da-hye là một trong những tác động dẫn tới quyết định của Ki-woo thời điểm đó: Đi xuống dưới, nhưng không phải xuống bữa tiệc, mà là xuống dưới sâu hơn nữa.

Có thể, sự đồng tình của Da-hye làm Ki-woo mù quáng nghĩ rằng: Mình có thể hợp, mình có thể thuộc về thế giới này, mình đã đi một đoạn đường quá dài để tới được đây, và mình không cho phép bất cứ ai cướp đi điều đó từ gia đình mình.

3. Vợ chồng ông Park

Có thể thấy rất rõ bà Park thực sự ngây thơ và nhạy cảm. Đó đúng là tính cách của một người từ bé đến lớn chưa hề trải qua khó khăn, chưa hề thực sự phải lao động, luôn sống sung sướng và được lo lắng cho đầy đủ.

Mối quan tâm lớn nhất của bà chỉ là ông Park, các con và 3 chú chó. Khá hài hước khi chính bà, có 1 đoạn đã vỗ vai Ki-jung mà nói: Cô còn ngây thơ lắm, không biết cách nhìn người đâu. Trong khi chính bà mới là kẻ đang bị lợi dụng từ đầu đến cuối…

câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng

Ông Park thì là người rất nguyên tắc và không trực tiếp giải quyết các chuyện gia đình. Khi tuyển người làm, ông đề cao việc “giới hạn” – người đó phải luôn biết giới hạn của mình ở đâu, vì ông không thích bị xen vào chuyện riêng tư của mình. Và mặc dù giao hết việc nhà cho vợ, ông cũng vẫn khá để ý các chi tiết nhỏ.

Ví dụ, đoạn ông kể về quản gia cũ cho “tài xế Kim”, ông có nói nhược điểm duy nhất của bà ấy là ăn nhiều:

Bà ấy ăn như thể ăn cho 2 người vậy.” (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng).

Điều này cho thấy rõ, bà quản gia cũ đã dùng thức ăn của gia đình ông Park để nuôi chồng suốt 4 năm qua, chứ không phải dùng tiền lương để mua cơm riêng cho chồng như bà ta đã nói với bà Ki.

Ông Park thực sự cũng rất lịch thiệp và chưa bao giờ mình thấy ông làm gì quá, kể cả khi ông bịt mũi như một phản xạ tự nhiên ở đoạn cuối cùng.. Đoạn đó ông bà Park tập trung cứu con trai cũng là một hành động dễ hiểu. Trước đó, bà Park có tâm sự rằng Da-song bị chứng động kinh, mỗi lần lên cơn là phải cấp cứu ngay trong 15 phút, nếu không sẽ không qua khỏi.

Kể cả cuộc nói chuyện về “mùi” cũng như vậy. Đó là một cuộc nói chuyện rất cá nhân giữa ông Park và vợ.

Ông Park đã nói về cái mùi của tài xế Kim: mùi khi giặt khăn lau, mùi của củ cải thối (một loại thức ăn bần hàn của Hàn Quốc) – nghĩa là so sánh này thực sự tệ. Ông còn nói đó là “mùi của những người đi tàu điện ngầm” – (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Dù không hề cố tình, nhưng ông Park đã phần nào vạch rõ ranh giới giữa người nghèo và người giàu.

Ông không so sánh về tư duy, lối sống, điều kiện, thu nhập,…. Ông chỉ nhắc tới một cái rất rất nhỏ: Mùi hương. Như thể người nghèo và người giàu sẽ khác nhau từ những cái căn bản nhất. Thứ mùi hương mà dù cả gia đình đó có thay xà bông cũng không thể thay đổi được. Vì đó là mùi của cái nghèo, mùi của sự khác biệt đẳng cấp, mùi của những người ở dưới bậc cầu thang, và của những người tao nhã trên đỉnh đồi.

Bong Joon Ho như muốn khẳng định sự khác biệt quá lớn về sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội. Họ thuộc về 2 thế giới khác nhau, và sẽ như một quy luật: người nghèo ghét người giàu, người giàu khinh người nghèo – không cần ai phải làm sai điều gì với đối phương. Và khi hai thế giới này va chạm vào nhau, ắt sẽ có mâu thuẫn, ắt sẽ có đấu tranh, và có thể sẽ có đổ máu.

Trong bức thư Ki-woo viết cho bố, cậu có viết: “Lúc đó, con và mẹ sẽ đứng ở khoảng sân đầy nắng. Và việc của bố chỉ là bước chân lên những bậc thang” – (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Những bậc thang tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là một khoảng cách quá lớn. Cả gia đình kí sinh đã nỗ lực hết sực để có thể bước lên những bậc thang cao hơn, nhưng rồi chính họ lại tụt xuống sâu hơn nữa cả về nhân cách lẫn điều kiện sống.

Vốn dĩ, có những bậc thang không thuộc về mình, không dành cho mình. Và đôi khi, kẻ yên phận lại là kẻ có thể sống an nhàn.

4.Nhân vật bà Ki VÀ KI-JUNG

Tuy không được khai thác sâu về hành trình thay đổi tính cách và tâm lý như hai người đàn ông còn lại trong gia đình, nhưng hai nhân vật nữ trong gia đình kí sinh này cũng thực sự ấn tượng. Bà Ki là một người phụ nữ nhanh nhẹn, tháo vát nhưng thiếu chính kiến. Bà thường chỉ theo các con và chưa 1 lần đưa ra được quyết định rõ ràng.

Khi Min tặng viên đá cho cả gia đình, bà có lẩm bẩm “Giá mà tặng đồ ăn thì tốt biết bao” – (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng), tuy chỉ là một câu nói gây hài nhưng dường như cũng thể hiện sự thiếu ý tứ của một người phụ nữ trung tuổi.

Thế nhưng sau đó, nếu các bạn để ý thì đoạn mà Ki-woo chuẩn bị ra khỏi nhà để đi phỏng vấn ở nhà Park, thì bà Ki đang ngồi cọ rửa hòn đá kia. Dù có thể bà không tin và không thấy nó quý giá bằng đồ ăn, nhưng có vẻ trong căn nhà xập xệ ấy thì cũng chẳng có gì đáng giá bằng một hòn đá cầu tiền tài.

Tuy nhiên, bà có phần tỉnh táo hơn ông Ki-taek.

Bà có một câu thoại cực kì đắt giá, thể hiện rõ một trong những thông điệp sâu sắc nhất của phim:

  “Không phải họ giàu mà vẫn tốt; mà là họ tốt bởi vì họ giàu. Nếu như tôi mà có nhiều tiền thế này, tôi cũng sẽ tốt bụng.”

(câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Câu nói tưởng chừng chỉ là một suy nghĩ đơn thuần của một người chưa một ngày được sống sung sướng, nhưng lại là một sự thực khó có thể chối cãi trong xã hội hiện đại. Đôi khi, cái tạo nên tính cách của con người chính là hoàn cảnh, dù cho chúng ta vẫn hay tự tin nói rằng phải vượt lên hoàn cảnh mà sống.

Khi bạn thiếu thốn, bạn sẽ sinh ra cáu bẳn. Khi bạn nghèo khổ, bạn sẽ sinh ra đố kị. Khi bạn không có được những thứ bạn muốn, bạn ắt sẽ cảm thấy tủi thân, ấm ức. Tâm lý đó sẽ dễ biến bạn thành người hẹp hòi, ích kỉ, khó mà rộng lượng và vị tha. Và cũng tâm lý đó, có thể vô hình chung khiến bạn trở nên ghét 1 người giàu dù cho người ta chẳng làm gì bạn cả, chỉ đơn giản là quá – khác – biệt.

Ki-jung thì thực sự thông minh và tinh quái. Không ai biết cô đã “xử lý” cậu nhóc như thế nào mà chỉ ngay sau buổi học đầu tiên, Da-song đã trở nên ngoan ngoãn, lễ phép.

Bong Joon Ho đã cố tình để những khoảng trống trong phim, ví dụ như việc dạy dỗ Da-song của “cô Jessica” là mình ko hề biết, có thể chính bởi luật của Ki-Jung là không dạy khi có người khác trong phòng. Cũng chính vì thế, nhân vật này vừa thú vị lại vừa có nét bí ẩn. Ki-Jung cũng có phần nào lí trí, khi cô là người đã nhắc bố mình rằng:

“Phải lo cho mình trước đã, lo cho con đây này.” – (câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng)

Thật đáng thương khi cô gái không qua khỏi và là người chịu sự trừng phạt đau đớn nhất tại thời điểm đó của gia đình này. Một trong những cảnh mình nhớ nhất phim, vẫn là Ki-jung và điếu thuốc nghi ngút khói, trong căn nhà vệ sinh ngập ngụa nước thải bẩn, và những thứ nước đen ngòm vẫn đang cố thoát ra khỏi bồn cầu mà cô ngồi lên.

Đúng như Ki-woo nói, Ki-Jung có thần thái của một người sang trọng. Nhưng cô sinh ra trong 1 gia đình nghèo, vậy nên cô vẫn chết đi như một người nghèo mà thôi.

Đọc thêm:

 

 

Những câu thoại trong phim Ký Sinh Trùng (Parasite) gây ấn tượng nhất
3 (60%) 2 vote[s]

Content Protection by DMCA.com