Tìm lại tình yêu và chữa lành trong phim April Snow (2005) và In the Mood for Love (2000)

Trong phim April Snow (2005) và In the Mood for Love (2000)

NHỮNG TÂM HỒN BỊ TỔN THƯƠNG TÌM THẤY NHAU, HỌ TÌM LẠI TÌNH YÊU VÀ CHỮA LÀNH NHỮNG THỨ THUẤT KHIẾT NHẤT

Những năm qua, cứ mỗi lần xem April Snow (2005) là tôi lại nhớ đến In the Mood for Love (2000) và ngược lại. Dù phim của họ Vương và của Hur Jin-ho được làm với hai mạch truyện và cách kể hoàn toàn khác nhau nhưng đây vẫn là điển hình của việc cùng một câu chuyện nhưng cách kể khác nhau sẽ mang đến những hiệu ứng tâm lý hoàn toàn khác.

Chuyện phim đều khởi đầu bằng việc người chồng, người vợ phát hiện ra người bạn đời của mình đã lén lút qua lại sau lưng họ từ lâu. Trong April Snow (2005), Seo-young (Son Ye-jin) và In-su (Bae Yong-jun) gặp nhau lần đầu ở bệnh viện khi chồng và vợ của họ cùng gặp tai nạn trên cùng chuyển xe. Vụ tai nạn trớ trêu đã tiết lộ bí mật của hai kẻ phản bội.

Tìm lại tình yêu và chữa lành

Còn với In the Mood for Love (2000), Tô Lệ Trân (Trương Mạn Ngọc) và Châu Mộ Văn (Lương Triều Vỹ) chỉ phát hiện ra sự thật phũ phàng khi hai nhà sống chung một tòa nhà và thường trực cô đơn bởi người bạn đời vắng mặt. Khởi đầu, cả Seo-young và In-su, Tô Lệ Trân và Châu Mộ Văn đều kiệm lời với nhau dù họ giáp mặt không ít lần.

Sự im lặng phủ đầu khiến mạch phim trở nên chậm rãi hơn hẳn và gây cho người ta một cảm giác bức bối vô hình, khát khao được đẩy nhanh để vén mở bức màn hé lộ câu chuyện phía sau. Dần dà, khi những bí mật về sự phản bội bị hé lộ, nỗi đau trở nên quá sức chịu đựng, hai con người đều bị tổn thương, cô đơn đã tìm đến nhau, tìm lại tình yêu và chữa lành

Nhưng khác với mối quan hệ trong sáng của Châu – Tô, In-su và Seo-young lại mãnh liệt và rạo rực hơn. Hai câu chuyện và hai cung cách hành xử đại diện cho những thái cực khác nhau trong thái độ của con người khi đứng trước sự phản bội và thất vọng sâu sắc.

In the Mood for Love (2000), họ Vương trung thành với sắc đỏ để làm bật lên khát khao không thành càng nhấn rõ hơn nỗi cô đơn của con người. Cái rền rứ, giằng co giữa việc phá vỏ cái rào cản đạo đức để đến bên nhau đã đè nén những khát, khao đam mê, tình yêu của hai nhân vật. Dưới tấm màn đỏ chói, rực cháy yêu đương và nồng nàn, họ lại đơn giản là không thể tiến thêm một bước nữa.

Tìm lại tình yêu và chữa lành

Với April Snow (2005), sự giằng xé lại đến từ trong mỗi cuộc tình của họ, rõ ràng là yêu nhau nhưng lại không thể nào trọn vẹn. Màu trắng trong của tuyết phủ lên bộ phim giống như xóa nhòa mọi ranh giới nhưng đồng thời lại mang theo cảm giác cô đơn, lạnh lẽo và lặng lẽ. Giống như sự im lặng của mùa đông.

Con người trong cái lạnh đó dường như trở nên bé nhỏ và mờ nhòe hơn. Một chút sắc vàng ấm chỉ xuất hiện khi Seo-young và In-su được gặp nhau đôi lúc và lại lập tức trở lại màu trắng kia khi họ trở về với cuộc sống, thực tại day dứt của mỗi người. Hur Jin-ho nhấn mạnh vào cái lưỡng nan của sự bội phản và hồi phục sau đó.

Cảnh Lương Triều Vỹ ôm lấy Trương Mạn Ngọc trong căn phòng khách sạn thực chất cũng nhuốm màu nhục dục không kém gì cảnh làm tình giữa Son Ye-jin và Bae Yong-jun. Khát khao yêu đương và muốn có được người mình yêu là thứ không bao giờ có thể che giấu được, chỉ có con người đè nén nó hay chấp nhận để nó bung tỏa, tìm lại tình yêu và chữa lành

Tô Lệ Trân bảo “Nếu chúng ta làm vậy thì chúng ta chẳng khác nào họ” còn Seo-young thì nói “Em phải thoát ra khỏi tâm trí của anh”. Sự day dứt và khốn cùng, quay cuồng trong thứ phức cảm tội lỗi và không tội lỗi khi yêu một người mà chính bản thân còn không biết rằng là đúng hay sai đều nằm trong chính hai câu ấy.

Cả Hur Jin-ho và Vương Gia Vệ đều trung thành với tuyên ngôn của mình. Nếu họ Vương nhất quyết chia tách đôi tình nhân cho đến cuối cùng thì họ Hur lại đưa họ trở lại bên nhau. Giữa những bông tuyết lạ lùng của tháng Tư, cuối cùng Bae Yong-jun tìm lại được tình yêu nở muộn của mình. Trong khi đó, Lương Triều Vỹ chỉ có thể đến Siem Riep mà thì thầm tình yêu của mình vào cái hốc đá vô tri giác.

Tình yêu ấy mà, đôi khi nó đến thật lạ lùng, thật bất ngờ, nhưng đều có một điểm chung, là nó đến vào lúc trái tim con người ta mềm yếu, đơn côi và đau khổ nhất để lấp đầy nhau, để yêu nhau vẹn tròn, sâu sắc đến nỗi dù có không được ở bên thì vẫn hướng về nhau, tìm lại tình yêu và chữa lành.

 

Content Protection by DMCA.com