Three Colors: Red (1994) – Chỉ là tình cờ

Một bộ phim tạo ra trong trạng thái buông lỏng để làm nên một câu chuyện duyên dáng. Những va đập tự nhiên của sự tình cờ khiến tôi phải tự nghĩ về việc tại sao mình lại xem bộ phim này? Có lẽ vì một lý do gì đó có lẽ không, chỉ có một điều chắc chắn duy nhất là chúng ta sẽ không bao giờ tìm được cách đo lường hay lý giải được nó.

Cái gì đang thực sự diễn ra? Và làm sao để chấp nhận được tất cả những điều ngẫu nhiên này? Vì sao bạn lại lập ra một kế hoạch 1 tuần, 1 tháng, 1 năm, 5 năm mà có thể biết chắc về việc hoàn thành nó? Và chúng ta thực sự có tự do ý chí không?

Three Colors: Red (1994) – Chỉ là tình cờ

Three Colors: Red mở đầu bằng cảnh một chàng trai đang gọi điện cho người yêu tên Valentine của mình (tại sao lại là “của mình” bởi vì mong muốn sở hữu trong tình yêu của chàng trai này rất cao). Và sau đó một chàng sinh viên luật Auguste trong căn hộ gần đó gọi điện cho người bạn gái làm dự báo thời tiết qua điện thoại để nghe giọng cô (Karin).

Một động lực mà bạn nghĩ là cụ thể nào đó phát sinh và bạn cho rằng mình đang chọn gọi điện tới một người, tức là toàn bộ những người còn lại bị bạn bỏ qua.

Three Colors: Red

Three Colors: Red đã luôn chỉ đơn giản là những tình cờ nối tiếp: Valentine gặp đèn đỏ và đâm bị thương một con chó đang mang thai dẫn tới cuộc gặp gỡ với chủ nhân già chán đời của nó- người tên Kern mà trước đó là một vị thẩm phán và khi về hưu trở thành một kẻ nghe lén những đường dây điện thoại;

Đồng thời Valentine đưa con chó đi thú y và nhận được sự giúp đỡ của một bác sĩ thú y tên Marc- cùng tên với em trai của cô- người mà vào sáng hôm sau cô nhìn thấy ảnh trên một tờ báo trong trạng thái đang tiêm chích ma túy

Valentine và Auguste- hai người trong hai căn hộ mà cửa sổ có thế nhìn sang nhau, trong vô số lần đã tiến đến rất gần nhau nhưng chưa hề có lấy một lần gặp mặt và chào hỏi- có lẽ điều đó có thể diễn ra ở một vài vũ trụ song song nào đó.

Toàn bộ nhân vật trong Three Colors: Red, họ không cần đến những động lực cụ thể như trong phim Hollywood để đạt được một thành tựu. Họ chỉ đơn giản bị đẩy vào cuộc đời hỗn loạn này, với liên tiếp những điều ngẫu nhiên, những con người như Kieslowski từng nói, họ “đều giống nhau – vô vọng như nhau, không thể đương đầu với cuộc sống và đau khổ trong tình yêu theo cùng một cách. Họ chết và họ được sinh ra”

Nhưng không nghĩa là trong sự ngẫu nhiên của thế giới này không tồn tại những cảnh báo. Valentine- một kiểu nhân vật được yêu mến điển hình trong phim của Kieslowski. Có buồn bã, có bi kịch nhưng quan trọng hơn cả là tinh thần sẵn sàng trưởng thành.

Một đời sống nối dài của Veronique trong The Double Life Of Veronique (1991), người duy nhất giúp một bà lão sau ba phần phim nhét được cái chai thủy tinh vào thùng rác.

Cô thấy được dấu diệu về điều gì đó sắp diễn ra, một điều không lành. Thử lý giải vì sao Valentine chọn đi trên con tàu gặp nạn rất ít người sống sót (trong đó có cô) mà lẽ ra cô đã chọn đi máy bay: hiển nhiên do vị thẩm phán về hưu tên Kern gợi ý, nhưng vì sao cô lại đồng ý và vì sao Kern lại gợi ý cô đi tàu? Vì Valentine có cảm tình với Kern?

Vì Kern muốn kể cô nghe chuyện về một thủy thủ- nhân vật chìa khóa dẫn đến một câu chuyện mang tổn thương lớn nhất mà ông đang che dấu và rõ ràng có ý muốn kể cho Valentine nghe- đó là cách ông bắt đầu.

Nhưng sẽ còn rất nhiều câu hỏi bị bỏ ngỏ nữa ở đây. Vì sao Valentine nằm trong số rất ít nhân vật còn sống sót và toàn bộ những người sống sót lại là những nhân vật trong hai tập phim Xanh và Trắng trước đó? Kieslowski chẳng phải đang quá yêu mến nhân vật của mình và muốn làm Chúa trời ở đây? Hoặc đơn giản là ông cảm thấy họ là những con người duy nhất xứng đáng được sống.

Three Colors: Red mang đến một thông điệp bí ẩn bình dị của cuộc đời mà ai cũng gặp phải, đó là bước chân tiếp theo của tất cả chúng ta có lẽ luôn không được chọn lựa hay tính toán bằng lý trí, chúng ta bị đánh lừa bởi điều mà chúng ta không bao giờ nhận thức được.

Một kết luận bi quan về cuộc đời, vì nó chỉ dành cho những kẻ không hoài nghi và bước tiếp, chấp nhận sự không đáp trả và sự hoang mang của những điều đang tới (trong đó có cái chết).

Và hãy thử nghĩ xem, vì sao bạn lại đọc bài viết này chứ không phải ai đó khác?

Three Colors: Red (1994) – Chỉ là tình cờ
5 (100%) 1 vote[s]

Content Protection by DMCA.com