[REVIEW] phim Youth (Tuổi Trẻ) 2015: Thêm một lần rực cháy cho một tuổi trẻ

Youth (Tuổi Trẻ) 2015 của đạo diễn Paolo Sorrentino là một bộ phim hài hước với một thế giới bên trong đẹp đẽ, vương giả và vô vọng. Nó hỗn loạn với quá nhiều nhân vật và những nhân vật này lại không cùng đi tìm một điều gì cụ thể, họ tách biệt với nhau và với thế giới.

Tại một khách sạn nghỉ dưỡng, nhà soạn nhạc và nhạc trưởng Fred Ballinger từ chối lời mời chơi bản Simple Song- tác phẩm được yêu thích nhất của mình trước sứ giả của Nữ hoàng Anh. Cùng lúc đó, người bạn già của Fred- đạo diễn Mick đang cùng những cộng sự trẻ tuổi thực hiện bộ phim cuối đời. Còn Lina- con gái và trợ lý của Fred đang trải qua một cuộc khủng hoảng sau khi bị chồng phản bội.

Youth (Tuổi Trẻ) 2015

Nam diễn viên Jimmy Tree đang chuẩn bị cho vai diễn bí mật sắp tới của mình. Nữ nhân viên mát xa trẻ tuổi im lặng học nhảy trước màn hình tivi. Cầu thủ nổi tiếng và béo phì có hình xăm Karl Marx sau lưng. Một thiền sư im lặng ngồi trên vệ cỏ suốt nhiều năm và chưa ai thấy ông bay lên được…

Tuổi già và sự chấm hết của tương lai, quá khứ thì xa vời và bị trí nhớ đánh lừa. Cái chết và nhu cầu kéo dài kiếp sống lên những tác phẩm của mình. Cái mác mà những người nổi tiếng bị gán vào khiến họ phải tự hỏi mình là ai. Một bản nhạc, một vai diễn, một bộ phim hay không gì cả? Ý nghĩa của cuộc đời này là gì và vì sao họ lại xuất hiện ở đây?

Fred là một nhân vật xa cách với cuộc đời, có những lúc ông không thể nhớ được về gia đình, họ trông thế nào và cách mà họ trò chuyện. Hình ảnh của Fred bị phân mảnh và vỡ vụn trong con mắt của những người khác. Ông cố ý để cho con gái Lena nhớ về những hành động ông làm cho cô từ bé đến lớn, nhưng sau cùng lại tự thất vọng vì cho rằng con gái mình không nhớ được bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất.

Youth (Tuổi Trẻ) 2015

Với Fred âm nhạc là tất cả những gì ông có thể hiểu được vì với nó ông không cần từ ngữ, chỉ cần trải nghiệm. Đó là sợi dây duy nhất giữ ông lại với thế giới, nó chiếm lĩnh toàn bộ đời sống của ông. Ở đó Fred tự thấy mình có quyền năng và sức ảnh hưởng. Ông đã tạo ra một dàn nhạc phi thường bằng những con bò đang kêu, tiếng chuông trên cổ chúng, tiếng chim chóc và tiếng rừng cây.

Fred đi tìm sự lãng quên còn người bạn Mick của ông lại đang trong một nỗ lực vô vọng viết một bản di chúc đáng nhớ bằng bộ phim cuối cùng của mình. Kỳ vọng của Mick là tạo ra một kiệt tác kể câu chuyện cuộc đời ông. Một kiệt tác mà ông còn chưa nghĩ ra phần kết, bởi vì ông chưa chết. Một kiệt tác mà bắt buộc phải có nữ diễn viên Brenda thủ vai.

Brenda – nữ diễn viên sống cuộc đời đầy thăng trầm cùng những khoản nợ của kẻ khác trút lên đầu và bà buộc phải vì tiền thay vì phục vụ cho tác phẩm cuối đời của một vị đạo diễn già mà phong độ đã đi xuống từ 3 bộ phim trước của ông. Cả Brenda và Mick đều đau khổ theo cách riêng của họ.

Youth (Tuổi Trẻ) 2015

Sau cùng thì Mick đã không nằm trên giường để chết như cái kết ông nghĩ ra cho nhân vật của mình, ông nhảy từ hành lang xuống trong sự chứng kiến im lặng và bất động của Fred. Mick chết trong nỗi tuyệt vọng và sợ hãi bị lãng quên. Còn Brenda đau khổ chấp nhận mình là kẻ vô ơn và ngu xuẩn để tiếp tục sống sót.

Fred được nhớ về với Simple Songs, còn diễn viên Jimmy Tree thì được nhớ về với hình ảnh của “quý ông Q”– một con robot mà anh vào vai trong khi khuôn mặt thật sự thì bị che dấu dưới một lớp mặt nạ, còn chuyển động cơ thể thì bị bộ giáp nặng 200 pounds chi phối.

Có một bi kịch là hầu hết mọi người sẽ chỉ nghe Simple Song vì thấy nó đẹp đẽ mà không biết tới những đau khổ và sóng gió của việc tạo ra nó; và chỉ nhớ tới Tree như một con robot.

Một khoảnh khắc hiếm hoi trong Youth (Tuổi Trẻ) 2015 ở cửa hàng đồ lưu niệm, một cô bé nhớ tới Tree trong vai diễn của một người cha không biết đến sự tồn tại của con trai mình. Và họ gặp nhau vào bữa ăn tối trên đường cao tốc khi cậu con trai 14 tuổi, người con trai nói:

“Tại sao ông không phải là bố của tôi?” và Tree đáp lại: “Ta không nghĩ là ta xứng đáng”. Quan trọng hơn là sự thật mà cô bé hiểu ra khi ấy “Rằng không ai trên thế giới này cảm thấy mình xứng đáng cả. Vậy nên không có lý do gì phải lo lắng”.

Youth (Tuổi Trẻ) 2015

Và nhân vật ấy cũng chính là ví dụ để mô tả người diễn viên này một cách rõ nhất. Bởi vì anh ta đã thú nhận ngay sau đó về điều mà mình đánh mất bằng một câu nói của Novalis:

“Tôi sẽ về nhà. Luôn về với ngôi nhà của cha tôi”

Còn tất cả những nhân vật còn lại, họ hỗn loạn, họ đi tìm một cái gì đó mà tôi không thực sự biết. Một cặp đôi già không nói chuyện với nhau trong suốt các bữa ăn, một cô gái bị chồng ruồng bỏ đang làm trợ lý cho người bố đã nghỉ hưu cố gắng khẳng định giá trị cho mình, một cô hoa hậu hoàn vũ trống rỗng, một cầu thủ thừa cân cố gắng cho người ta biết một sự thật mà ai cũng biết rằng ông thuận tay trái,… Có vẻ, họ đang đều tuyệt vọng như nhau.

Youth (Tuổi Trẻ) 2015 có thể được đánh giá là bộ phim hay về tình yêu, thứ tình yêu mà con người ta trân trọng để rồi phản bội và đánh mất. Youth cũng có thể là câu chuyện về tuổi trẻ, thứ tuổi trẻ mà ta đã bỏ rơi. Youth cũng có thể là bộ phim về khao khát, thứ khao khát “quá đỗi thuần khiết, quá đỗi bất khả, quá đỗi phi đạo đức; nhưng nó không thành vấn đề bởi nó khiến ta được sống”. Youth cũng có thể là một bộ phim về cuộc đời, chúng ta sẽ luôn đánh mất cuộc đời chỉ vì chưa từng dám phạm sai lầm.

“Khi còn trẻ, mọi thứ đều trông thật gần, đó là tương lai

Khi về già, mọi thứ đều trông thật xa, đó là quá khứ”

Trailer phim Youth (Tuổi Trẻ) 2015

Theo Cine29

Content Protection by DMCA.com