[REVIEW PHIM] Hạnh Phúc Mong Manh (The Weather Man)

Bộ phim Hạnh Phúc Mong Manh (The Weather Man) ra mắt năm 2005 do Nicolas Cage thủ vai có điểm đánh giá IMDb 6.5 , nhưng với tôi thì bộ phim này giá trị hơn nhiều.

Phim kể về một MC dẫn chương trình về dự báo thời tiết, anh bắt đầu bước lên những nấc thang thành công trong sự nghiệp nhưng lại đối diện với sự thất bại trong đời sống cá nhân.

phim Hạnh Phúc Mong Manh

Thời tiết là thứ rất khó đoán, khi ta tưởng trời mưa thì cả ngày nắng gắt, khi ta mong đợi một ngày nắng đẹp để dạo chơi thì trời mưa tầm tả; chương trình dự báo thời tiết cũng là thứ tẻ nhạt nhất của Tivi, nhưng tại sao nó tồn tại và vẫn có người xem? Vì thời tiết ảnh hưởng đến đời sống họ, họ muốn biết trước nó để có những dự định trong tương lai gần.

Để chương trình trở nên hấp dẫn, MC sẽ cố gắng tạo ra một phong cách lôi cuốn người xem, khuôn mặt, vài câu đùa vui. Việc ấy giống như cách mà nhân vật chính David đang làm, anh nói, anh biểu diễn trước ống kính, anh chỉ trỏ lung tung vào cái phông nền xanh sau lưng như nó đang có gì đó trên đấy, thực chất thì chẳng có gì hết. Nhờ giỏi trong việc này, anh thăng tiến.

Khi có người nhận ra anh thì anh đều quay đi, đặt biệt là hết sức khó chịu khi ai đó hỏi về thời tiết, vì anh chẳng biết gì về thời tiết cả, tất cả đều là dự đoán lung tung, điều đó làm anh xấu hổ. Đôi khi có người xin anh chữ ký, anh nóng giận, anh nghĩ họ đang châm biếm mình, trong khi thực tế thì họ hâm mộ anh vì họ thấy anh trên Tivi.

phim Hạnh Phúc Mong Manh

Anh có một người cha từng có cuốn sách đoạt giải Pulitzer, và anh cũng mong muốn được như vậy, ước mơ lớn nhất đời anh là viết được một tác phẩm như thế, nhưng có vẻ anh thích hợp với cái nghề MC hơn, thu nhập cao, nổi tiếng, gái gú.

Tuy nhiên, về mặt gia đình thì ta thấy gì? Vợ chồng li hôn, đứa con gái mập ú và thụ động, đứa con trai không nhận ra là đang giao lưu với một tên ấu dâm vốn là giáo viên hướng dẫn. Gia đình anh là một biểu mẫu tan nát của đời sống hiện đại.

Tại sao một con người như David lại thành công? Vì anh là biểu tưởng đại diện cho bản chất con người hiện đại, mê danh vọng, sống ích kỷ và hời hợt, sống đàng điếm, cộc cằn và thô lỗ, nghĩ rằng tiền có thể mang lại hạnh phúc, giỏi biểu diễn, giống như hầu hết các thần tượng nổi tiếng đang được tôn vinh.

Suốt bộ phim, tôi mong chờ một sự biểu hiện sâu sắc nào đó nhưng không có, anh chỉ nhận ra tất cả ở đoạn cuối phim. Anh giống như cái nghề mà anh đang theo, trống rỗng và vô nghĩa. Một thứ vô nghĩa nhưng người ta cố gán ghép cho nó một ý nghĩa nào đó, thành ra nó sáo rỗng. Sự sáo rỗng đó cũng thể hiện trong việc anh đổi tên, một cái tên phải “kêu” phải “chất”, đổi tên cũng đồng nghĩa với việc con người phủ định cả bản thân, miễn sao là đạt được thành công.

phim Hạnh Phúc Mong Manh

Tại sao người khác dùng thức ăn nhanh ném anh trong phim Hạnh Phúc Mong Manh? Vì chúng rẻ tiền, những món ăn nhạt nhẽo vô vị nhưng con người bị buộc phải ăn chúng mỗi ngày, thứ ném đi là thứ kém giá trị nhất, kể cả bản thân những kẻ ném anh, bản chất họ cũng giống thứ họ ném, vì họ chỉ làm thế cho vui chứ không phải thật sự ghét anh, đôi lúc họ ném vì ganh ghét với “thành công” của anh, vì anh là người nổi tiếng.

Quyển tiểu thuyết thất bại của David nói lên điều gì? Rằng một người có bản chất như anh thì không thể viết được một cuốn sách có giá trị, nhưng cái mục đích muốn hướng lên là đáng được khen ngợi. Tuy nhiên nực cười ở chỗ việc ấy lại khiến cô vợ cười nhạo, cô ta cũng không tốt đẹp gì hơn, cô ấy cũng là con người của thời đại, những đứa con của anh cũng thế, chúng là bọn trẻ của thời đại, những đứa trẻ trong thang máy cũng thế. Cái thời đại mà cha anh nghĩ rằng nó như “shit”.

Còn cái chết của người cha thì sao? Điều đó thể hiện sự cáo chung của những gì thật sự có giá trị, nếu ngày xưa, một người nổi tiếng nhờ viết ra một cuốn sách đoạt giải thì ngày nay người ta kỳ vọng những thành công như của David.

Dẫu vậy, trước khi ra đi thì ông cũng giúp anh nhận ra bản chất cuộc sống, dẫu ông cho rằng đời như “shit” nhưng thành công của David là đáng được khen ngợi, vì cuối cùng thì ta cũng phải sống trong nó, và ta cố gắng vươn lên trong cái bản chất thực của ta.

Công việc của ông là viết, và việc đó không dành cho người như David, anh chỉ cần làm tốt điều phù hợp với anh. Nói thế không có nghĩa cổ súy cho sự phù phiếm và dối trá, hãy nghĩ nó theo hướng nhân văn và bao dung hơn, nó cũng mang tính hiện sinh mà mỗi người theo đuổi trong những gì họ có.

Sự thăng chức của David nói lên điều gì trong phim Hạnh Phúc Mong Manh? Đó không hẳn do anh là một biểu tượng kiểu “thức ăn nhanh” của thời đại, nó còn là một bước nhảy trong nhận thức, như cách lấy lại tên thật chứ không dùng tên khi còn là MC dự báo thời tiết. Nếu trước kia, mọi thứ anh làm là những biểu hiện của sự vô thức, tức không biết mình đang làm gì, không biết tại sao sự bất hạnh đến trong đời sống cá nhân, không hiểu gì về thời tiết lại là người dự báo thời tiết, hoặc không bao giờ bắn mũi tên trúng vào hồng tâm.

Nhưng sau những rắc rối đó, anh nhận ra bản chất thật của anh, nhận ra bản chất xã hội mình đang sống, nhờ đó anh cải thiện được đời sống cá nhân, mũi tên trúng đích, giúp được con cái vượt qua những khó khăn trong cái thực trạng xã hội này, bản thân anh cũng tìm lại được sự bình yên.

phim Hạnh Phúc Mong Manh

Nghĩa là, ở một cấp độ thành công cao hơn thì cần một cấp nhận thức cao hơn, dẫu những gì anh làm trong cấp thành công đó vẫn có thể là sự sáo rỗng và phù phiếm, thì anh cũng nhận thức được chính nó, vì cái thời đại mới này vốn là như thế.

Thực tế cho ta thấy rất nhiều điều, ví như những người muốn làm từ thiện, ở đây tôi nói đến những người thật sự muốn cứu trợ thật sự, họ buộc phải tìm cách tạo ra danh tiếng bằng những hội nghị hoành tráng hoặc những buổi tiệc sang trọng để kéo tài trợ. Đó là một dạng thỏa hiệp, những kẻ giàu có muốn danh tiếng, người tổ chức cần tiền để cứu trợ.

Về lâu dài thì sự thỏa hiệp đó khiến thế giới càng đi xuống về các giá trị, nhưng ngoài cách đó thì họ còn biết làm gì để có thể cứu hàng triệu người đang chết đói ở Phi châu? Không danh tiếng thì không có tiền tài trợ. Thành ra khi một số người khinh bỉ những buổi tiệc sang trọng đó, bảo rằng nó phun phí, bảo rằng người tổ chức là bọn giả tạo, thật ra họ không hiểu bản chất của vấn đề.

phim Hạnh Phúc Mong Manh

Hoặc như những bài viết của tôi, nếu tôi viết chỉ toàn là những suy tư về bản chất thế giới thì có mấy ai hứng thú tìm đọc? Tôi phải mượn những cuốn sách và những bộ phim có ý nghĩa, chỉ ra hàm ý trong đó thì nhiều người mới tìm đọc. Hoặc có nhiều người khác nữa, họ phải diễn, họ phải làm hề, họ phải dí dỏm và vui nhộn, rồi qua đó họ đề cập đến các vấn đề của xã hội. Hoặc như cách mà vua hề Sác Lô đã làm, ông sản xuất các phim hài, để từ đó ta thấy yêu thương và cảm thông với những người cùng khổ.

Nhưng thiết nghĩ, những nỗ lực làm thay đổi thế giới ngày càng khó khăn hơn, giống như cái chết của người cha trong phim. Xu hướng của thời đại là khó thay đổi, điều mà ông có thể làm trước khi chết là giúp người con nhận ra, và điều mà David có thể làm sau khi nhận ra là giúp con cái anh.

Trong cái thời đại này, nhận thức chỉ có thể được truyền lưu mang tính cá nhân hóa, còn với số đông thì bất lực. Cũng giống như nền điện ảnh ngày nay ít phim hay hơn xưa, đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra là xem lại các phim cũ là rất bổ ích và cần thiết, và phim Hạnh Phúc Mong Manh là một thứ như vậy.

Content Protection by DMCA.com