[REVIEW PHIM] Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm (The Diving Bell and the Butterfly) 2007

Bộ phim Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm (The Diving Bell and the Butterfly) được đạo diễn Julian Schnabel làm năm 2007 đã mang đến cho khán giả yêu điện ảnh Pháp một câu chuyện đầy cảm động.

Sẽ thế nào khi ý thức bị giam cầm trong một cơ thể gần như không còn khả năng để biểu lộ nó ra bên ngoài? Jean-Dominique Bauby- tổng biên tập tạp chí Elle nằm trong số những trường hợp đặc biệt. Sau khi trải qua một cơn đột quỵ, anh bị liệt toàn bộ cơ thể ngoại trừ mí mắt bên trái. Hay nói cách khác những cái chớp mắt trái của anh là cách duy nhất mà Jean-Do có thể dùng để giao tiếp với thế giới.

Một con mắt có thể nói gì, khi mà trước đó với những biểu cảm tinh vi trên gương mặt, với ngôn ngữ nói, với đôi tay có thể chạm vào mọi thứ, với chuyển động linh hoạt của đôi chân, thì việc nói lên những gì mà bản thân ý thức được đã gặp phải vô vàn những giới hạn của nó? Không dữ dội phản kháng, không có những tiếng rên rỉ hay gào thét phát ra.

Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm
Ảnh Miramax Films

Đứng trước sự bất lực đầy câm lặng của chính mình, những người phụ nữ mà Jean-Do không có khả năng yêu, những cơ hội mà anh không thể nắm giữ, những khoảnh khắc của hạnh phúc bị trôi dạt. Và dưới thứ ánh sáng khắc nghiệt của tai họa, Jean-Do tự hỏi, liệu nó có giúp anh tìm thấy con người chân thật của mình?

The Diving Bell and the Butterfly (Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm) là một bộ phim tiểu sử đẹp đẽ kỳ lạ, nó mang vẻ đẹp câm lặng của cô độc, của nỗi đau và sự thoát vượt. Ngoài con mắt ra thì còn hai thứ ở Jean-Do không bị liệt đó là ký ức và trí tưởng tượng của anh. Hai thứ vừa có thể khiến anh chết vừa có thể giúp anh hồi sinh.

Ký ức cũ là thứ dễ khiến cho anh hối hận, nuối tiếc và đau khổ. Nhưng trí tưởng tượng lại có thể dẫn Jean-Do tới bất cứ đâu, và đó là thứ nuôi dưỡng anh sống, thậm chí trí tưởng tượng là thứ có thể giúp thay đổi cả những ký ức của chính mình.

Kỹ thuật quay phim đóng góp một phần quan trọng tạo nên thành công của The Diving Bell and the Butterfly, bởi con mắt trái của Jean-Dominique Bauby là thứ duy nhất anh có thể dùng để giao tiếp với thế giới và cùng lúc con mắt trái của anh là một ống kính máy quay.

Janusz Kaminski- người đã dành hai giải Oscar cho quay phim xuất sắc nhất với hai dự án thực hiện cùng Steven Spielberg: Schindler’s List và Saving Private Ryan- cả hai nằm trong danh sách những bộ phim được quay đẹp nhất thế kỷ 20. Và với The Diving Bell and the Butterfly, Kaminski nhận đề cử Oscar lần thứ 4 của mình.

Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm

Trong bộ Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm, theo Kaminski, “máy quay gần như là một diễn viên khác, bởi trong suốt 25 phút đầu ta không thể thấy Jean-Do, các diễn viên tương tác với máy ảnh và nhìn vào ống kính, vì vậy đã mang tới một cơ hội cho nhà quay phim để tạo ra những hình ảnh phản ánh cảm xúc của nhân vật”.

Ngoài ra, chính ánh mắt trái của Jean-Do cũng là điều kiện thuận lợi cho việc kể một câu chuyện bằng thứ ngôn ngữ hình ảnh thoát ra được khỏi những nguyên tắc thông thường. Bởi khi nhân vật nói chuyện, máy quay không cần phải tập trung vào chủ thể phát ra tiếng nói, máy quay có cơ hội được phóng ra không gian bên ngoài với hoa hồng, rèm cửa, những bức tường,.. mà không khiến khán giả cảm thấy những góc máy như vậy bị lạm dụng, nó hợp lý và được sử dụng vừa đủ, khiến khán giả có cơ hội được nhìn thế giới theo cách của Jean-Do, biết nói không và có, đúng và sai qua những cái cái chớp mắt.

The Diving Bell and the Butterfly tràn ngập niềm tin tưởng và hy vọng, đan xen giữa thực tế khắc nghiệt và những giấc mộng đẹp. Bao quanh Jean-Do là những người cầu nguyện cho anh và sự trân trọng của chính anh với những lời cầu nguyện đó. Trong Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm xuất hiện những biểu tượng về tái sinh, niềm hy vọng và sự nghỉ ngơi như con bướm, ngọn hải đăng và bờ biển. Cùng với đó là âm nhạc và ánh sáng nó tỏa rạng lấp lánh một niềm tin tưởng khó tả.

Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm

Chúng ta được chứng kiến không chỉ câu chuyện về một con người nghị lực và khao khát sống mà còn là câu chuyện về việc tìm kiếm con người chân thật của chính Jean-Do. Vào lúc Inès gọi điện cho anh trước sự chứng kiến đầy đau khổ của người vợ cũ, ta thấy được Inès thực sự yêu Jean-Do và cô sợ hãi rằng anh không còn là anh nữa.

Thật vậy, điều gì tạo nên một con người? Thể xác và những nhu cầu của nó phải chăng đang đánh lạc chúng ta trên con đường tìm kiếm bản chất thật của mình? Như một chiếc chuông lặn sâu dưới đáy biển và như loài bướm với đôi cánh mỏng đầy màu sắc đang bay lượn. Trong Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm, Jean-Do dường như đôi lúc đã thoát ra được khỏi thân xác nặng nề để trở thành giọng nói của chính mình, vang vọng phía bên ngoài khoảng không nơi mà chẳng ai có thể chạm tới.

Còn bạn, bạn thấy gì trên bờ biển của sự cô đơn từ con mắt ấy?

Content Protection by DMCA.com