[Review phim] Biển Đêm Một Mình (On The Beach At Night Alone) 2017

Xem bộ phim Biển Đêm Một Mình (On the Beach at Night Alone) của đạo diễn Hong Sang-soo sản xuất năm 2017 giống như đi vào những câu đố mà chúng ta cần phải chấp nhận rằng sẽ không thể và cũng không cần thiết để giải.

Biển Đêm Một Mình (On The Beach At Night Alone) 2017

Một mê lộ của những tự sự cá nhân cùng những tiếng thét đầy đau đớn phát ra từ một người say rượu. Cuộc đời của những nhân vật trong phim bị phong tỏa bằng những đối thoại đơn giản và rời rạc, dẫn ta đi tới chỗ nhẹ nhõm tầm phào bên ngoài nhưng lại quá sức chịu đựng ở bên trong.

Biển Đêm Một Mình

On the Beach at Night Alone chia làm 2 phần, phần mở đầu lấy bối cảnh tại Hamburg, nơi nữ diễn viên Hàn Quốc Young-hee (Kim Min-hee) đang chạy trốn Seoul sau mối tình với một người đàn ông đã có vợ. Cô đi bộ cùng người bạn xung quanh thành phố và kể chuyện tình yêu của mình. Phần 2 là khi Young-hee trở về Hàn Quốc và sống tại Gangneung, một thị trấn nhỏ nằm bên bờ biển.

Young- hee đã tới những thành phố được người ta cho là đáng sống nhất nhưng thật ra dù đi tới đâu cô vẫn chỉ đang bị phong tỏa trong lãnh địa quá khứ buồn rầu của mình. Câu chuyện tình yêu của Young- hee là một bí ẩn, người yêu của cô được miêu tả bằng mảnh ghép của những cuộc trò chuyện. Ta không biết thực sự điều gì đã diễn ra với cô và người kia là người thế nào, ta chỉ có thể cảm nhận được từ những bí ẩn ấy một thứ năng lượng của sự vô vọng.

Tinh thần của Biển Đêm Một Mình nằm trên những bãi biển, nơi Young- hee vẽ gương mặt của người đàn ông mà cô yêu trên cát, hay một mình nằm mơ trên bãi biển lạnh cóng và rộng lớn. Cô mơ về việc mình được sưởi ấm và dẫn tới gặp người mình yêu trong một buổi ăn nhậu. Nơi đó cô được anh tặng một cuốn sách mà phần đầu viết về cảm giác khi họ chia tay, những đau khổ nhỏ bé, nỗi bất hạnh, sự giả dối và phán xét của kẻ khác dựa trên những tiêu chuẩn đạo đức thông thường. Nhưng giấc mơ vừa đau khổ, vừa hạnh phúc và tràn đầy hy vọng ấy nhanh chóng biến mất. Chỉ còn Young- hee đơn độc (ngay cả khi đang nói chuyện với một người đàn ông khác thì máy quay vẫn chỉ bắt lấy hình ảnh của cô) đi bộ dọc theo bờ biển dài.

Biển Đêm Một Mình

Bộ phim Hàn Quốc On the Beach at Night Alone cho ta thấy, mặc dù chúng ta đã thấy hết tất cả, từ việc nhân vật đang ở đâu, trò chuyện gì, với ai. Nhưng chúng ta vẫn không thể bước vào thực tế của họ. Ngay cả khi đây là câu chuyện về tình yêu, sự cô đơn và khao khát sống với chính mình thì nó tất cả vẫn hoàn toàn khác biệt và bí ẩn.

Bản thân những nhân vật trong phim, dường như họ dấu diếm đời tư khỏi chúng ta. Có lẽ bởi họ không tin vào chúng ta, vì chúng ta là những kẻ cho rằng mình có thể hiểu. Chúng ta tin rằng có một thực tế nào đó đang tồn tại và mình có thể bước vào mà không biết được rằng nó không có thật.

Đạo diễn của Biển Đêm Một Mình – Hong Sang Soo từng nói rằng: “Thực tế là thứ tôi không bao giờ có thể tiếp cận và nắm bắt. Tốt hơn hết là như vậy bởi chúng ta đều sống dưới sự ảnh hưởng của con người. Mặc dù tôi cảm thấy hoàn toàn lạc lõng, mặc dù tôi cảm thấy đau đớn, nhưng nó không có thật. Bởi vì chúng ta cảm thấy những điều này nên chúng ta có xu hướng tin rằng những điều này là có thật. Tất cả những người xung quanh tôi luôn nói những điều tương tự, vì vậy tôi tin đó là sự thật. Nhưng nó không có thật. Đó là một sự bắt chước”.

Content Protection by DMCA.com