[REVIEW] phim Street Food (Ẩm thực đường phố) của kênh Netflix

Bộ phim tài liệu Street Food (Ẩm thực đường phố) – Một series phim của Netflix nói về đời sống ẩm thực bình dị, độc đáo của các đầu bếp đường phố khu vực châu Á.

Bộ phim Street Food: Ẩm thực đường phố đã xuất hiện như thế nào?

Trong phim Street Food, nguồn gốc bắt đầu của ẩm thực đường phố ban đầu xuất hiện từ những gánh hàng rong có tuổi đời lên tới 60, 70 năm. Nhưng người nông dân gánh hoặc đẩy những chiếc xe bán đồ đi khắp các con phố hang cùng ngõ hẻm. Đây chỉ là những gành hàng nhỏ mưu sinh của họ, rồi đến những chợ đêm hay quán ăn dễ có thời gian đến 3 thế hệ.

phim Street Food
phim Street Food được sản xuất bởi đội ngũ thực hiện series Chef’s Table.

Ban đầu chúng chỉ là kế sinh nhai của những người dân lao động nghèo khổ, rồi dần dần những gánh hàng rong hay những tiệm ăn vỉa hè trở thành một nét thân quen đâu đâu cũng thấy, từ đô thị xe đông như mắc cửi đến miền biển chỉ tấp nập mỗi mùa du khách kéo đến.

Bộ phim Street Food là series phim tài liệu mới phát sóng trên Netflix. Với chủ đề ẩm thực đường phố, mỗi tập phim sẽ đưa người xem đến thăm những quán ăn đặc sắc, gặp gỡ những “nghệ sĩ” đường phố nằm rải rác ở châu Á như Gia Nghĩa (Đài Loan), Seoul (Hàn Quốc), Cebu (Philippines), Singapore,…

Trong tập phim tham quan Sài Gòn, Street Food giới thiệu hàng ốc Cô Trước. Nhà cô hồi trước vốn khó khăn, tìm việc cũng vất vả, cô nghe theo lời của người chị nên mở quán ốc kiếm sống qua ngày. Gọi là quán nhưng cũng chỉ bày mấy chiếc ghế nhựa, cái bếp ga di động và mấy cái bát ô tô đựng đồ ăn đã chế biến sơ. Khách hàng ăn thấy ngon nên một truyền mười, mười truyền một trăm, thành ra quán cô cũng có tiếng và vẫn duy trì suốt mấy chục năm liền.

phim Street Food
Cô Trước có quán ốc trong phim Street Food

Hay như tập đầu tiên giới thiệu về Bangkok (Thái Lan), cụ bà Jay Fai tâm sự có một hôm cụ thấy mẹ mình làm đồ ăn lâu quá, nhìn khách chờ sốt ruột, cụ bèn bảo mẹ “Thôi, mẹ để con làm cho”. Cụ dấn thân vào ẩm thực đường phố như thế đấy và cứ tiếp tục sống với cái nghề này dù đã ngoài 70 tuổi.

Qua những câu chuyện trong phim Street Food, người xem có thể tượng tượng ẩm thực đường phố xuất hiện rất đơn giản, thầm lặng. Và rồi nó cũng hòa theo dòng chảy của hội nhập văn hóa nên các quán ăn vỉa hè cũng mọc lên như nấm sau mưa.

Chỉ cần bước chân ra đường là có thể thấy ngay ở bên tay phải là hàng cháo sườn nghi ngút khói ngồi kế hàng xôi xéo vàng ươm, còn tay trái là quán ăn vặt nào những ốc luộc, chân gà, thậm chí vào những tối trời lạnh ngồi trong nhà cũng có thể nghe thấy tiếng rao “xôi lạc bánh khúc đây”.

phim Street Food
Cụ Jay Fai ở Bangkok trong phim Street Food

Vậy mới thấy ẩm thực đường phố thân quen đến nhường nào và rõ ràng lời nhận xét “Những món ngon nhất đều bắt nguồn từ đường phố” trong Street Food cũng không hề quá lời.

Bộ phim Street Food mang cảm giác gần gũi bởi những thước phim hàng quán thân quen, ẩm thực phong phú, và hơn cả là những câu chuyện cảm động xuyên suốt 9 tập phim. Đây mới chính là dấu ấn độc đáo nhất mà series này mang lại.

Những người đến với ẩm thực đường phố, có người là vì kiếm sống, có người là vì buộc phải tiếp quản cơ ngơi của dòng họ. Dù là lý do gì thì khởi đầu cũng đều là bất đắc dĩ và họ buộc phải chấp nhận công việc quá vất vả, cực khổ, lợi nhuận đâu chưa thấy mà đã phải gánh biết bao lo toan, rủi ro.

Sự phân biệt lớn nhất là dù làm công việc nấu ăn, những con người này không được gọi là đầu bếp. Dường như trong suy nghĩ của nhiều người, đầu bếp là những chàng trai cô gái mặc tạp dề trắng, đội mũ trắng, làm việc trong các nhà hàng danh tiếng hoặc khách sạn 5 sao, chế biến đủ các món Âu Á. Còn mấy bà bán hàng rong hay mấy ông làm đồ ăn từ những thứ rẻ tiền, “chẳng đáng ăn” như óc lợn, đầu cá thì không phải là đầu bếp.

phim Street Food
phim Street Food

Ấy vậy mà các hàng quán bình dân vỉa hè hay trong chợ lúc nào cũng thấy đông người, còn những món như cơm gà tây, mỳ hoành thánh, mỳ sắn, canh đầu cá, tào phớ trở thành “tinh hoa” của ẩm thực, ai mà chưa ăn thì đúng là phí của giời.

Còn những “đầu bếp” ngày nào cũng thức dậy đi chợ từ sáng, đứng kè kè suốt mấy tiếng bên bếp than nóng và chảo sắt đầy mùi dầu mỡ, họ được ví như những nghệ sĩ của đường phố. Rất nhiều người đã sống với cái nghề này dài đến nỗi họ chỉ có thể ước lượng là hơn 30 năm, hơn 50 năm hay thậm chí “công việc này có thể giúp tôi nuôi chồng, nuôi con, nuôi các cháu chắt của mình”.

Trong tập phim ghé thăm Indonesia, có một cụ bà gắn bó với gánh hàng rong của mình từ lúc còn là cô thiếu nữ cho đến khi lưng cụ đã còng và răng rụng gần hết. Ngày nào cụ cũng ôm theo bọc đồ ăn mình đã làm sẵn ở nhà rồi để con gái chở đến ngã tư quen thuộc từ 5 rưỡi sáng. Trông cụ gầy gò, yếu ớt nhưng tay cắt bánh, gói bánh thoăn thoắt như là ninja.

Rồi cả cụ bà Jay Fai 73 tuổi ở Bankok nữa, lúc nào người ta cũng thấy cụ đánh son môi đỏ, đeo tạp dề xám màu, xào nấu cắt thái vừa nhanh nhẹn vừa chuẩn xác. Nghe cụ bảo “Các cô cậu có tuổi trẻ, còn tôi thì có sức khỏe” mà cũng chỉ biết gật đầu thừa nhận.

phim Street Food
Cụ ông Toyo trong tập Osaka (Nhật Bản) trong phim Street Food. ảnh Netflix

Hay như cụ ông Toyo ở Osaka, cụ đến với ẩm thực đường phố là vì yêu thích. Cụ tự đi học nấu ăn, bươn chải xa nhà, tiết kiệm từng đồng chỉ để mở một tiệm ăn của riêng mình. Hồi đầu cụ cũng tự ti lắm vì quán lụp xụp, chẳng có chỗ rửa tay cho khách chứ đừng nói đến đi vệ sinh.

Nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn. Quán của cụ ngày càng làm ăn phát đạt, người ta kéo nhau đến vì đồ ăn vừa rẻ vừa ngon, đã vậy ông chủ quán nấu nướng đẹp mắt như một ảo thuật gia, tính cách hài hước và lạc quan nữa.

Phim Street Food là một series bình dị, mộc mạc với những món ăn vỉa hè hàng chợ và những câu chuyện đổ mồ hôi sôi nước mắt hết sức đáng yêu, cảm động và truyền cảm hứng.

Những nhân vật trong 9 tập phim này, bạn có thể không gọi họ là đầu bếp mà chỉ gọi họ bằng những cái tên như “chị bán ốc”, “bà bán xôi”, “ông bán cháo lươn”, nhưng sự sáng tạo và cái tâm yêu nghề của họ quả thực khiến thực khách nào cũng phải nghiêng mình cúi đầu.

Theo Lostbird

Content Protection by DMCA.com