[REVIEW] phim Burning (Thiêu Đốt): Tuổi trẻ luẩn quẩn trong những bất an

Đạo diễn của Poetry (2010) – Lee Chang-dong đã tiếp tục mọt tuyệt phẩm điện ảnh là bộ phim Burning  vào năm 2018. Được chuyển thể từ truyện ngắn Barn Burning của nhà văn Nhật Bản Haruki Murakami, Lee Chang-dong đã thay đổi nhân vật chính cho phù hợp hơn với sự đối lập, giận giữ và cuồng nộ mà ông mong muốn và dành nửa sau để khai triển bộ phim dài hơn 2 tiếng theo hướng đi mang màu sắc trinh thám, u tối và cực đoan hơn.

Bộ phim được xây dựng trên nền của một chuyện tình tay ba, hơn thế xen lẫn và chiếm phần chủ đạo là bức tranh về cuộc sống không dễ dàng và nhiều suy tưởng của những người trẻ, nhưng không chỉ dừng lại ở đó Lee Chang-dong đã làm thêm một bước nữa, vô cùng khéo léo đó là bóc trần lớp vỏ ngoài của một câu chuyện mà tự thân nó đã không hề đơn giản thông qua mối liên hệ lạ kỳ và nhiều bí ẩn của bộ ba (mà nói thế này cho dễ) Jongsu (Ah-In Yoo) tạm gọi là chàng trai mặt đất chới với ôm mộng tiểu thuyết gia đồng thời chật vật với cuộc sống mưu sinh.

phim Burning

Ben (Steven Yeun) chàng trai trên trời, giàu có và Haemi (Jeon Jong-seo) cô gái mơ mộng ở lưng chừng; họ va chạm vào nhau nhưng lại không thể chứa chấp nhau ở cùng mối giao đó. Thông qua cách phân chia này ta phần nào thấy được sự chia cách và khác biệt giữa những người trẻ đang bơi lội trong những thế giới khác nhau, mặc cho họ có vẻ đang cùng vùng vẫy kiếm tìm một ý nghĩa mơ hồ nào đó trong cuộc đời thì sau hết tất cả chỉ đang ném vào đời nỗi tức giận bẽ bàng để đi đến cái kết của sự chối từ, chối từ sự tồn tại của nhau và của chính bản thân mình.

Phim Burning bắt đầu với hai người bạn thuở bé hàng xóm cùng quê Jongsu và Haemi họ gặp nhau tình cờ trên đường phố đông đúc tại một nơi chắc hẳn không phải quê của họ khi cả hai đều đang làm công việc chân tay. Haemi ngay từ đầu đã được xây dựng là một nhân vật mơ mộng nhiều bí ẩn, không ai đoán trước được điều gì sẽ xảy đến tiếp theo xoay quanh cô, điều gì đã và đang thuộc về cô, điều gì vô hình/ hữu hình trong thế giới của cô.

phim Burning

Ngã xuống giếng cạn, học kịch câm, bóc những quả quýt trong tưởng tượng, có một con mèo chưa từng xuất hiện (và có lẽ nó đã xuất hiện), hay khóc, dễ ngủ, chạy trốn gia đình, căn phòng nhỏ không được thu dọn của cô đón chút nắng ít ỏi phản chiếu từ tháp Namsan rồi vụt tắt khi cô làm tình với Jongsu, đi tới Châu Phi, khao khát múa điệu múa của những kẻ đói lớn và biến mất như chưa từng tồn tại.

Jongsu đã không thể nhận ra cô mặc cho họ đã từng làm hàng xóm thuở bé. Sau khi trở về quê “tiếp quản” căn nhà và con bò cho người bố nóng nảy đang hầu tòa, Jongsu cùng với tình yêu trong cuộc tìm kiếm những mảnh ghép về hình ảnh chưa từng hoàn thiện của Haemi và làm tròn trách nhiệm với người bố và sau này là cả người mẹ bỏ rơi cậu sau nhiều năm không gặp.

phim Burning

Ben là cậu bạn trai Haemi về cùng sau chuyến đi châu Phi. Giàu có và rảnh rỗi. Đại diện cho thế hệ công tử “một bước lên trời”. Haemi vừa là điểm sáng thú vị vừa là cô gái mang hương vị lạ đến với bữa tiệc của anh cùng những người bạn trẻ giàu có luôn tìm kiếm hết thú vui này đến thú vui khác. Một điểm lạ lùng ở Ben, anh chàng với vẻ ngoài lịch lãm thân thiện luôn mang trên mặt một nụ cười vương giả mãn nguyện và nhiều khoảng cách, Ben thi thoảng lại thích đốt nhà kính (nhưng lại) bằng nhựa. Thứ mà chẳng ai để ý, đốt đi rồi thì nhanh chóng cháy rụi như chưa từng tồn tại.

phim Burning

Trước đó vào năm 2010 Lee Chang-dong cho ra đời Poetry, tác phẩm được giải kịch bản xuất sắc nhất tại LHP Cannes. Bộ phim kể về hành trình tìm kiếm hồn thơ của Yang Mi-ya, người phụ nữ 66 tuổi sống cùng cháu ruột bị mẹ bỏ rơi trong một căn hộ nhỏ. Bộ phim Burning đã tạo được hiệu ứng tương phản vô cùng thú vị, xây dựng được một bức tranh kỳ lạ hoàn hảo giữa hai phần đối lập một bên đau đớn, đen tối tột cùng không thốt nổi thành lời; một bên lại đẹp đẽ và quá đỗi nên thơ.

phim Burning

Và trong Burning, sự đối lập và tách biệt giữa vùng quê sát biên giới Triều Tiên của Jongsu và (một người chưa từng thuộc về quê hương) Haemi với Seoul hoa lệ. Một bên là những cánh đồng bất tận, nhưng ngôi nhà thấp, những con đường vắng vẻ bụi bặm, căn nhà bừa bộn và mùi phân bò, một bên là đường xá, xe hơi, quán xá đông người và nhà trên cao. Một bên là Jongsu trong cuộc sống mưu sinh ôm mộng trở thành một tiểu thuyết gia còn Ben trong những chuỗi ngày hưởng thụ vô tận và phong thái ấy cho thấy anh đã luôn ở vị thế cao nơi những vị thần.

Trong phim Burning, đã không có một câu trả lời cho mọi hồ nghi. Mọi chi tiết đều đưa đến cái mơ hồ. Hành trình thoắt ẩn thoắt hiện của Haemi cuối cùng đã đưa cô đến cái kết quen thuộc cho nhân vật nữ trong truyện của Haruki Murakami. Cô biến mất. Không có gì khó hiểu mà cũng chẳng có gì để hiểu.

phim Burning

Nửa sau của bộ phim Hàn Quốc là hành trình tìm kiếm Haemi, người mà Jongsu yêu nhưng không rõ anh có thực sự biết cô là ai. Căn phòng của Haemi được dọn dẹp quá gọn gàng sau khi cô biến mất, nơi mà Jongsu tìm kiếm thứ ánh nắng hiếm hoi ngắn ngủi phản chiếu từ tòa tháp truyền hình ở Seoul để tìm khoái cảm thay thế cho sự tan biến bất chợt của Haemi, anh làm việc đấy giống như cô từng bóc quả quýt trong giả tưởng của mình.

Đã không có một cuộc điều tra nào được mở ra, Haemi được thiết kế ra cho đến một lúc nào đấy cô hoàn hảo để biến mất. Ngoại trừ với Jongsu, anh đã không thể chấp nhận sự thật kỳ lạ ấy, anh truy vấn, theo đuổi, vô tình hoặc cố tình không hiểu, anh tìm kiếm hết thảy những ngôi nhà kính bằng nhựa quanh khu anh ở và tìm kiếm nhà kính mà Ben đã đốt cháy với hy vọng có thể làm rõ sự biến mất không một tung tích của Haemi.

phim Burning

Anh đã không thấy nhà kính nào bị đốt trong khi Ben khẳng định là có và thứ duy nhất phát lửa sau cùng lại là Ben và chiếc Porsche của anh. Bạo lực và nỗi dận giữ lớn nhất lại được bùng phát mãnh liệt nhất bởi một anh chàng có ước mơ trở thành văn sĩ. Jongsu tưởng chừng là nhân vật không có nhiều đất diễn và chiều sâu như Yang Mi-ya trong Poetry hay Lee Shin-ae trong Secret Sunshine.

Nhưng đã có một cú đổi chiều ngoạn mục khi căn tính bạo lực và nỗi tức giận dồn nén bấy lâu ở anh được lôi lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không ai biết Haemi thực sự đã biến mất theo cách nào, không ai biết Ben có thực sự đốt nhà kính không, họ ôm bí mật của mình đến tận cùng. Chỉ có Lee Jong-su trong cái cô độc hiền dịu của riêng anh, sau cùng, chính giữa cũng đã bùng lên một ngọn lửa đau đớn và giận giữ hơn bất kỳ ai khác.

Để kết lại chút ít cảm nhận của mình về phim Burning (nhưng thực sự mình đã mất một buổi để viết ra tất cả những điều trên vì lâu lắm mình không thực sự nghiêm túc viết gì) mình nhớ tới William Faulkner viết trong Những Cây Cọ Hoang, “Giữa nỗi đau và không gì cả tôi sẽ chọn nỗi đau”.

Trailer phim

Theo Cine29

 

Content Protection by DMCA.com