[REVIEW PHIM] Điềm Mật Mật (1996): Tình yêu và Duyên Phận

Điềm mật mật (Comrades, Almost a Love Story) ra mắt năm1996, là một bộ phim tình cảm về thứ tình yêu vĩnh cữ cả một cuộc đời. Điểm nhấn plot twist về Destiny “duyên phận” chính là thứ để tạo nên một câu chuyện tình cảm sâu đậm. Đó là yếu tố gắn kết hai tâm hồn lại với nhau, để cho dù có xa nhau, cách trở, họ vẫn tìm lại được với nhau nhờ những kỳ ngộ trong cuộc đời, thứ mà người con dành đến cả cuộc đời để chiêm nghiệm ra. Đó chính là là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.

Tình yêu và Duyên Phận trong Điềm Mật Mật

Nextphim.com thường ưu ái từng thể loại phim khác nhau cho từng quốc gia khác nhau trong Vũ Trụ Điện Ảnh Châu Á, đồng ý rằng mỗi nước có một cách làm nên nền điện ảnh riêng biệt, nhưng khi xem thể loại này ở quốc gia này thì tôi mới có được cảm xúc cao trào như thế kia. Nói cho dễ hiểu, tôi thích xem thể loại phim Hành Động-Tâm Lý-Hình sự, mang đậm tính xã hội của Hàn Quốc được làm dưới tay những đạo diễn như Lee Chang Dong, Kim Ki Duk, Park Chan Wook,… Hay bị ấn tượng bởi dòng phim Arthouse ở Nhật dưới bàn tay của Hirokazu Kore Eda, Yoji Yamada và Thái Lan của Apichatpong Weerasethakul. Nhưng đối với Hongkong và Trung Quốc, tôi lại vô cùng, vô cùng yêu thích thể lãng mạn, tình yêu của các cặp đôi thông qua góc nhìn của Vương Gia Vệ, Quan Cẩm Bằng, và trong đó có Điềm Mật Mật của Trần Khả Tân, một câu chuyện tình yêu đầy màu duyên phận mà mỗi khi xem lại, tôi lại thay đổi quan điểm của mình về tình yêu đôi lứa.

Bộ phim Điềm Mật Mật Điềm được công chiếu vào năm 1996, tức là sau một năm “Đệ Nhất Danh Ca Châu Á”- Đặng Lệ Quân qua đời đột ngột vì bệnh trụy tim ở Chiang Mai, Thái Lan (8/5/1995), tên phim cũng chính là một trong những tên bài hát của cô nổi tiếng vang dội một thời và đã sống trường tồn mãi mãi theo thời gian khi Điềm Mật Mật đã trở thành huyền thoại với dai điệu da diết, lời nhạc lãng mạn và đặc biệt hơn hết là giọng ca đầy cảm xúc của Đặng Lệ Quân.

Điềm Mật Mật
Một cảnh của 2 nhân vật chính trong Điềm Mật Mật

Tại lễ trao Giải thưởng Điện Ảnh Hồng Kông lần thứ 16 , bộ phim đã chiến thắng tới 9 hạng mục, mang lại cho Trần Khả Tân rất nhiều thành công xuyên suốt sự nghiệp, trở thành một trong những đạo diễn tên tuổi có tầm ảnh hưởng lớn ở Hồng Kông những năm 90 và 2000. Bộ phim nói về hai con người họ Lý, Lý Tiểu Xuân (Lê Minh) và Lý Kiều (Trương Mạn Ngọc) quê quán ở Đại Lục sang Hồng Kông lập nghiệp. Sau khi cùng sát cánh bên nhau vượt qua những thăng trầm của cuộc sống ở đất khách quê người, cùng nhau hát bài Điềm Mật Mật bình dị và vô tư, họ yêu nhau mặc dù Lý Tiểu Xuân đã có bạn gái thanh mai trúc mã ở quê nhà và Lý Kiều trong thâm tâm cần một bờ vai, một người sở hữu tài chính vững chãi hơn Lý Tiểu Xuân ở thời điểm hiện tại thế nên cô đã chọn ở bên một tên xã hội đen anh hùng mã thượng. Khi gặp lại nhau sau những quyết định lớn trong tình cảm và hôn nhân, họ cũng không kiềm nén nổi cảm xúc rồi lại một lần nữa vỡ lỡ khi nàng di cư sang Mỹ cùng người chồng xã hội đen.

Lần đầu xem phim, tôi không thích vì cách làm phim và lý luận của đạo diễn, biên kịch, cộng luôn cả cách xây dựng nhân vật. Và hơn hết, tôi thử đặt mình vào số phận của Tiểu Đình (Dương Cung Như), sẽ đau khổ thế nào nếu biết người yêu mình ở xa yêu một người khác mà thời nay Việt Nam hay gọi là “cắm sừng”. Tại sao Trần Khả Tân lại hường hóa câu chuyện tình yêu mà tôi cho là sai trái vì bản thân cũng là con gái. Cho đến thời điểm hiện tại, chưa bao giờ tôi đồng tình mối quan hệ có người thứ ba chen chân vào, tại sao ông lại chọn hướng đi “Friend for Benefit”* nhất là khi đây là một bộ phim Châu Á, và từ cái tiền đề FWB, hai người họ cuối cùng cũng thật sự yêu nhau cơ mà.

(*FWB – friends with benefits, là mối quan hệ “trên mức thân thiết” giữa 2 người bạn thân với nhau, sẽ có vài sẻ chia với nhau về mặt thể xác nhưng không có sự ràng buộc gì về xúc cảm.)

Lần thứ hai xem phim, khi đã lớn hơn được một chút đỉnh, khi đã bắt đầu chịu học sâu vào điện ảnh, không những xem mà còn đọc, trò chuyện với những người lớn tuổi hơn rất nhiều về mặt tình cảm, tâm lý, và chính bản thân cũng trải qua yêu đương. Tôi bắt đầu không chỉ nhìn vào mối quan hệ của Lý Kiều và Tiểu Xuân, mà tôi còn quan sát Hồng Kông qua lăng kính của tác giả, vẫn là những ánh đèn neon và dòng người hối hả, thế mà sao hai nhân vật chính vẫn có một nhịp sống nhẹ nhàng và bình thản hơn những gì đang xảy ra xung quanh họ, khi cơm áo gạo tiền và đến cả rào cản ngôn ngữ đang bủa vây Kiều và Xuân, họ vẫn cùng nhau hát những dai điệu da diết, thấm đẫm yêu thương của Điềm Mật Mật trên chiếc xe đạp tồi tàn và cũ kĩ, tài sản quý giá trên con đường lập nghiệp của Lý Tiểu Xuân. Nhưng vẫn là cái trách nhiệm trên vai của người đàn ông, Tiểu Xuân hứa rằng khi thành công, anh sẽ về và cưới Tiểu Đình, âu cũng chỉ để làm tròn cái bổn phận và tình cảm cô dành cho anh dù trong thâm tâm anh biết rõ, anh đã yêu Lý Kiều. Tôi vẫn trách anh, nếu như anh biết cân bằng giữa lý trí và con tim, anh sẽ có lựa chọn đúng đắn để không phải cùng lúc làm khổ đến hai người phụ nữ. Còn về phần Lý Kiều, cô luôn bị đồng tiền ôm chặt, nên cô đã chọn đi theo người đại ca, một trong những người đại ca mà tôi liệt vào hàng “dễ thương” trên nền điện ảnh Châu Á nói chung và Hồng Kông nói riêng, khi ông đã xăm một hình chuột Mickey để Lý Kiều thoải mái hơn trong việc mát-xa cho ông. Để rồi khi cả hai chịu lựa chọn cho trách nhiệm của mình, để sống đơn độc ở đất Mỹ xa xôi cho đến năm 1995, năm mà Đặng Lê Quân ra đi, để lại nỗi xót xa cho người dân Đại Lục.

Lần thứ ba xem phim cũng vào năm đó, cùng với nhiều bạn học điện ảnh khác ở các nước khác nhau, tôi lại nhận ra thêm một điều rất quan trọng được diễn ra xuyên suốt, từ đầu cho đến những phút cuối cùng, đó là Duyên Phận. Lý Kiều và Tiểu Xuân gặp nhau, yêu nhau và đến với nhau là do ý trời sắp đặt, khi cả hai luôn miệng nhắc lại ở nửa đầu phim “Anh/cô là người bạn duy nhất tôi có ở đây”. Cái duyên đã cho họ nhìn thấy nhau, nhưng cái phận là phải ở bên nhau. Và cũng giống như Love, Rosie, khi người đàn ông phải có một sự đổ vỡ lớn, đối với người anh ta tưởng chừng chỉ là tri kỉ, thì mới nhận ra được người mình yêu thật sự là ai, đàn ông và phụ nữ ai cũng có quyền được đổ vỡ, vì chẳng có con đường bằng phẳng nào đưa ta đến hạnh phúc, nhất là trong tình yêu. Lý Kiều và Lý Tiểu Xuân đến với người yêu trước đó cũng bởi vì cái nghĩa chứ tình thì chẳng còn, thế nên mới chẳng bền lâu, vì trong một mối quan hệ vững chãi cần có “tình nghĩa”.

Những phim tình cảm lãng mạn Hồng Kông và Trung Quốc luôn mang lại cho tôi những góc nhìn mới lạ về tình yêu, nếu bỏ qua những phim ngôn tình mà chỉ nhìn vào thực tế thì bài học rút ra được rất nhiều. Nếu nói đến những phim về chủ đề tình yêu và sự nghiệp thì cũng phải nói đến Us and Them của đạo diễn Rene Liu khi hai con người trẻ sát cánh bên nhau tìm chỗ đứng trong xã hội, cùng nhau vượt qua những khó khăn và áp lực cuộc sống nhưng lại chẳng về bên nhau. Còn với Điềm Mật Mật, ta lại thấy được câu chuyên tiếp diễn sau khi cả hai đã đạt được những thành công và mục tiêu họ đã đề ra trong cuộc sống nhưng thứ họ thiếu chính là tình yêu thật sự. Một bộ phim thực tế, giản dị, không cầu kì, hoa mỹ về một tình yêu đẹp của nhân duyên.

[REVIEW PHIM] Điềm Mật Mật (1996): Tình yêu và Duyên Phận
5 (100%) 1 vote[s]

Content Protection by DMCA.com