Đánh giá phim Thưa Mẹ Con Đi: Yêu ở hiện tại, nhưng gia đình là cả cuộc đời

Bộ phim Thưa Mẹ Con Đi của đạo diễn Trịnh Đình Lê Minh là một trong các phim tiếp tục đề cập đến vấn đề đồng tính trong năm 2019. Tuy nhiên, tác phẩm điện ảnh này ghi dấu ấn đậm khi liên quan nhiều đến tình cảm gia đình khiến khán giả sẽ phải cảm nhận hơn là những pha hài hước từ những phim cùng thể loại trước đây.

Đánh giá phim Thưa Mẹ Con Đi: Yêu ở hiện tại, nhưng gia đình là cả cuộc đời

Để dễ dàng cho mọi người hình dung, đây là một sản phẩm trung bình cộng của Call Me By Your Name (2017, Luca Guadagnino) và Love, Simon (2017, Greg Berlanti). Dĩ nhiên, mình không hề so sánh phim của anh Trịnh Đình Lê Minh với hai phim trên vì nó có dấu ấn cá nhân rất rõ ràng (vì mình đã đọc những bài phỏng vấn anh), tính bản địa cũng khá sắc nét.

phim Thưa Mẹ Con Đi

Cái đáng nói ở đây là những khoảnh khắc trong phim, những cái vibes và moods mà phim mang lại. Nó có phảng phất sự lãng mạn trữ tình, dùng ánh mắt thay cho ngàn câu thoại của Call Me By Your Name, pha lẫn với năng lượng của tuổi trẻ và cách cặp đôi tương tác với những người xung quanh mình của Love, Simon.

Tuy nhiên, bộ phim Thưa Mẹ Con Đi không phải là một câu chuyện tình cảm về hai chàng gay, phim đam mỹ ngôn tình, cũng không phải là câu chuyện về bí mật tuổi mới lớn, hay việc come out, mà đó là câu chuyện về gia đình, về con người, về xã hội và văn hoá. Tất cả được gói trong một lát cắt thật dung dị, nhẹ nhàng, dễ chịu, không hô hào, không gân cổ, một điều thật hiếm thấy ở phim Việt.

Là một người đi du học 3 năm, cũng là “cháu đích tôn”, mình nhìn thấy mình, mẹ mình, bạn bè mình và cả gia đình mình trong từng thước phim đó. Thế nên, dù cho đây có là câu chuyện của một cặp đôi dị tính đi chăng nữa, cái mâu thuẫn nó cũng vẫn nội tại ở đó. Nó là xung khắc giữa lối sông Đông – Tây, một bên là văn hoá cộng đồng, sống vì gia đình, dòng họ, còn một bên là sống vì bản thân mình.

phim Thưa Mẹ Con Đi
ảnh CGV

Nó thể hiện từ những chi tiết rất nhỏ mà mình rất thấu. Là nồi cá kho của cô Hạnh (diễn viên Hồng Đào), “cho tiêu vô chưa?”, như cái cách mẹ mình luôn tự bỏ tiêu vô nồi cá mẹ kho tại mẹ nói “vậy nó mới ngon đó con”. Là món ăn Tây mà người Việt hay nhăn mặt “nhạt quá vậy” rồi sau đó xin muối, nước tương, nước mắm. Là cái văn hoá bàn nhậu mà người sống bên Tây lâu sẽ không thể cảm nổi và nhìn nó như một thứ tệ nạn. Là chuyện “chừng nào lấy vợ”, chia tài sản v.v

Rồi giữa tất cả xung khắc đó, là chuyện tình cảm của Ian và Văn (Gia Huy và Lãnh Thanh). bộ phim Thưa Mẹ Con Đi không có chuyện chim chuột nhau kiểu tuổi mới lớn của cả hai, cũng không tập trung khai thác quá nhiều tình cảm họ dành cho nhau. Nó bắt đầu bằng cái cảm giác muốn nắm tay trong sự lo sợ khi chiếc xe gia đình đi vào hầm Thủ Thiêm, và kết thúc bằng cái tựa đầu vào vai nhau.

phim Thưa Mẹ Con Đi

Nó là cái cảm giác thèm muốn có không gian riêng của một người rất Tây và một người vẫn còn bị kẹt ở giữa. Đẩy lên tới cao trào, phim đặt ra cho chúng ta câu hỏi về cá nhân và gia đình, trong một màn “drama” rất Việt Nam, không dấn sâu vào lối mòn công kích cá nhân hay soi mói chuyện đời tư.

Phim Thưa Mẹ Con Đi mở đầu bằng hình ảnh cặp đôi, nhưng kết thúc bằng hình ảnh người mẹ, một cái kết khiến chúng ta mỉm cười nhưng chắc chắn sẽ có nhiều hơn một cách hiểu. Mình không dám nói sâu về kết phim, sau khi phim khởi chiếu rồi sẽ nói nhiều hơn. Nhưng Nextphim đánh giá phim này có thể là một trong những phim Việt phải xem của năm nay.

Phim khởi chiếu từ 16.8.2019

Content Protection by DMCA.com