Cảm nhận + Chê phim Ròm: Kịch bản , nhân vật và những lum xùm

Ròm công chiếu trong thời gian gần, có vẻ như đang gây ra khá nhiều tranh cãi xung quanh chất lượng đánh giá, reivew và chê phim ròm. Cá nhân mình cực kì thích Ròm và mình ở đây để bênh vực cho bộ phim này bằng việc phản bác lại một vài nhận định xấu phổ biến về phim, để mọi người thấy rằng Ròm không tệ như nhiều người vẫn nói.

Tất cả các quan điểm trong bài này đều là ý kiến cá nhân và mang tính đóng góp, nên mình mong mọi người bàn luận nhẹ nhàng.

(Bài viết của một bạn đọc gửi cho Nextphim, lưu ýt có spoil)

Phim có kịch bản sơ sài, rời rạc, nhân vật yếu

Đây có lẽ là điều khiến cho mọi người chê phim nhiều nhất. Nhưng mình nói cái này có lẽ các bạn không tin, một bộ phim hay KHÔNG NHẤT THIẾT phải có kịch bản chi tiết, lắt léo, cao trào liên tục này kia. Đạo diễn Trần Anh Hùng từng nói một câu đại loại thế này: Có 3 tầng khác nhau trong việc làm phim.

Tầng thứ nhất và cũng là thấp nhất là kịch bản. Tầng thứ hai là ý nghĩa, chủ đề còn tầng cuối cùng là cảm xúc. Dễ thấy, yếu tố kịch bản không hề quá là được xem trọng, một bộ phim tốt còn cần phải xoáy sâu vào chủ đề phim và đặc biệt phải tạo được cảm xúc cho khán giả.

chê phim ròm

Dựa trên quan điểm ấy của Trần Anh Hùng, hãy tạm thời bỏ qua yếu tố kịch bản và phân tích chủ đề và cảm xúc trong Ròm. Về chủ đề, Ròm kể câu chuyện về sự nghèo đói và hệ quả của sự nghèo đói tạo ra là đẩy người ta vào con đường cờ bạc, và phim có những tuyến truyện phụ để thể hiện rất rõ chủ đề ấy: số phận của bà Năm (hay bà Ba gì ấy mình chả nhớ);

Cách hành xử của đám người trong chung cư; những sự phản bội xảy ra liên tục; đám trẻ tranh giành nhau bán từng tờ vé dò;… Dù rằng câu chuyện chính của bộ phim không thực sự làm bạn ấn tượng, nhưng khi xem những tuyến truyện phụ mà mình vừa kể ở trên bạn có cảm thấy bị ám ảnh bởi vì nó thật quá, nó dã man quá không? Nếu có, nghĩa là phim đã làm tốt về chủ đề.

Về cảm xúc, đây là một khía cạnh khó phân tích hơn, nhưng nhìn chung thì những cảm xúc mà phim mang lại cho khán giả bao gồm: khó chịu, bàng hoàng, thương cảm, xót xa,… Khó chịu vì dường như tất cả mọi thứ trong phim đều bị phủ lên một cái vẻ ngoài nhớp nháp, bẩn thỉu, cộng với những khung hình nghiêng và những cú máy tracking rung lắc.

chê phim ròm
Nhiều cư dân mạng tỏ ý chê phim ròm

Bàng hoàng vì không thể tin được rằng lại tồn tại những số phận khốn khổ đến thế, càng bàng hoàng hơn khi thấy bởi vì khổ nên họ sẵn sàng làm những điều tưởng như điên rồ. Thương cảm và xót xa vì số phận của Ròm nói chung và những người trong chung cư nói riêng.

Phim có nhịp cực kì nhanh cộng thêm phần âm nhạc mà mình đánh giá là tốt nhất của phim Việt một vài năm trở lại đây khiến khán giả dường như cũng phải chạy liên tục tọi (mình đã đếm và phim chỉ có đúng 3 phân cảnh nhẹ nhàng để giúp người xem giải tỏa).

Nói chung thì cảm xúc là của riêng từng người nên mình cũng không thể nói một là một hai là hai được, nhưng mình tin là cảm xúc của bộ phim này mang lại không hề ít.

Nếu cảm thấy chưa bị thuyết phục, hãy nhìn vào một vài phim nghệ thuật nổi bật của Việt Nam trong vài năm trở lại đây:

  • Song Lang (2018) của Leon Quang Lê với gần 1/3 thời lượng là những phân cảnh của sân khấu cải lương, không đặt quá nặng về câu chuyện: Đoạt giải Cánh Diều Vàng cho Phim điện ảnh xuất sắc nhất.
  • Đảo Của Dân Ngụ Cư (2017) của Hồng Ánh với câu chuyện còn rời rạc hơn cả Ròm, không có phát triển nhân vật, cả phim đơn thuần chỉ là vấn đề của một gia đình: Đoạt giải Cánh Diều Vàng cho Phim điện ảnh xuất sắc nhất.
  • Bi, Đừng Sợ (2010) của Phan Đăng Di với kịch bản “hack não”, cả phim đơn thuần là về cảm giác: Đoạt 3 giải tại Liên hoan phim Cannes.
  • Vợ Ba (2018) của Ash Mayfair từng gây tranh cãi khi công chiếu ở Việt Nam: Đề cử 3 giải Tinh thần Độc lập của Mỹ.

Điểm chung của các phim kể trên là chúng khác biệt so với chuẩn mực điện ảnh mà mọi người vẫn thường biết, dẫn đến khó xem và theo như mình biết thì chúng đều thất bại về mặt thương mại. Thế nhưng, không phải ngẫu nhiên mà các phim ấy lại được đánh giá cao đến vậy, chứng tỏ kịch bản không phải là một hệ quy chiếu đủ tốt để biết được bộ phim có tốt hay không.

Về phần Ròm, mình đánh giá Ròm khá may mắn vì dù là một phim thuần nghệ thuật, nó dễ xem hơn rất nhiều so với những phim nghệ thuật khác. Dĩ nhiên kịch bản của Ròm vẫn có vài hạt sạn, để chê phim ròm thì dễ nhưng nó không làm giảm giá trị của bộ phim cho lắm đối với bản thân mình.

Góc máy quay nghiêng quá, tạo phô trương

À há, anh Trần Thanh Huy từng chia sẻ rằng, khi đem Ròm đi trình chiếu tại Cannes mấy ông ở Cannes cũng bảo với anh Huy y chang vậy, rằng quay nghiêng vậy là không đúng. Thế nhưng mình đã xem phim 2 lần rồi, và mình thấy chả có vấn đề gì với những góc quay nghiêng cả. Với lại, mình nghĩ rằng nếu như phim rằng không được marketing rầm rộ rằng “99,9% là các góc nghiêng” thì mình đoán không phải ai cũng phát hiện ra rằng phim này được quay nghiêng từ đầu đến cuối.

chê phim RÒM

Sự nghiêng nó chỉ thực sự lộ khi trong khung hình có những đường thẳng ngang dọc (không thực sự xuất hiên quá nhiều) còn đâu những cảnh còn lại thực ra trông hoàn toàn bình thường, bởi vì không chỉ mỗi Ròm mà các phim khác cũng sử dụng các góc nghiêng rất nhiều, chỉ có điều họ không tiết lộ ra và các bạn nhìn quen mắt rồi nên các bạn không để ý. Nói tóm lại, việc quay nghiêng này không ảnh hưởng nhiều đến trải nghiệm thị giác.

Thế còn nghiêng thì có phô trương? Mọi người đều biết dụng ý nghệ thuật của việc quay nghiêng trong Ròm là để ẩn dụ cho hoàn cảnh của các nhân vật trong phim rồi nhỉ. Chúng ta khen lấy khen để Wes Anderson vì dùng những tông màu tươi sáng để tương phản với chủ đề đen tối trong phim.

Chúng ta khen lấy khen để Quentin Tarantino vì sử dụng bạo lực quá đà để, à ừm, cho vui (mình không rõ sao ổng thích bạo lực trong phim đến thế). Vậy mà khi một đạo diễn Việt Nam đưa ra một ý tưởng sáng tạo là quay nghiêng, thì lại có người chê làm vậy là phô trương.

Chê phim ròm có cái kết  lấp lửng

Mình đồng ý với bạn rằng kết phim cực kì lấp lửng, nhưng đây là một trong những cái kết khiến mình sung sướng nhất, chứ nó không tệ như mọi người nghĩ. Sở dĩ mọi người cảm thấy đây là một cái kết lấp lửng bởi vì mọi người đã quá quen với cấu trúc kể chuyện 3 hồi cơ bản, có mở đầu có nút thắt có giải quyết, thế nên những cấu trúc kể chuyện mới như này khiến bạn bỡ ngỡ.

chê phim RÒM

Bài hát chủ đề của phim là “Chạy” của Wowy, việc chạy cũng là một hình ảnh lặp đi lặp lại xuyên suốt phim, vậy thì kết thúc phim khi các nhân vật vẫn mải miết chạy mà chưa tìm được đích đến chẳng phải là một cái kết tốt đó sao, mặc dù nó khiến người xem khó chịu một tí.

Giả dụ như kịch bản của phim được viết dài ra một tí, các nhân vật có happy ending thì bộ phim này nó lại trở nên… tầm thường, từ đầu đến cuối phim đã khiến người xem rùng mình mà bây giờ lại từ bỏ cái không khí căng thẳng đó.

Nói chung, bởi vì mọi người không quen với cấu trúc này, nên nếu bạn ghét cái kết, không sao cả, tụi mình bất đồng quan điểm. Các bạn có thể xem thêm bài review đánh giá, chê phim ròm tại đây nữa của một đọc giả việt kiều.

Lấy cái danh phim làm 8 năm để kéo khán giả ra rạp

Cái này là cái mình buồn cười nhất. Nên nhớ, năm ngoái khi Ròm đoạt giải New Currents ở Liên hoan phim Busan, gần như không ai biết tới bộ phim này, cũng may được cái giải to nên báo chí mới đưa tin. Ròm chỉ nổi như cồn sau việc bị phạt tiền 40 triệu, bị cấm chiếu tại Việt Nam và về sau bị chỉnh sửa, dẫn tới cái trào lưu chửi Cục Điện ảnh “thối nát” của một số anh chị khán giả.

Trào lưu này đưa người ta biết đến danh tiếng của Ròm nhiều hơn, từ đó câu chuyện về bộ phim làm 8 năm mới được phổ biến rộng rãi. Với cả, khán giả Việt Nam rất đói phim hay, phần vì các phim Việt nhìn chung có chất lượng không được tốt, phần vì trong quãng thời gian dịch Covid-19 diễn ra số lượng phim được chiếu tại rạp chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy thì việc khán giả mong ngóng một bộ phim chất lượng là điều đương nhiên.

chê phim RÒM

Tại sao lại hạ thấp gu xem phim của khán giả Việt bằng câu “70% khán giả ra rạp chỉ để xem một bộ phim làm 8 năm chứ không quan tâm gì đến chất lượng”?

Có người chê đạo diễn phim dở. Buồn cười ở chỗ, nghiệp vụ đạo diễn là một thứ rất khó thấy, nó không hiển hiện rõ ra như diễn xuất, quay phim, âm nhạc, vân vân. Đạo diễn có hai công việc chính: chỉ đạo diễn xuất của các diễn viên (blocking) và lựa chọn góc nhìn của người xem bằng việc sử dụng camera (staging).

Hãy nhìn thử vào phân cảnh đám cháy có tới 200 diễn viên quần chúng hay những cú tracking siêu dài, chúng đều cho thấy một sự mượt mà nhất định trong nghiệp vụ đạo diễn, vậy thì đạo diễn dở ở điểm nào?

Kết luận

Với tình yêu nhưng vẫn phải có đôi lời chê phim Ròm, và mình cũng đang cố khiến cho mọi người yêu Ròm. Những điều trên đây, mình nhắc lại, chỉ là quan điểm cá nhân nên có thể có sai sót. Nếu bạn vẫn thấy không thích bộ phim này, đó là ý kiến riêng của bạn.

Theo Facebook

 

Content Protection by DMCA.com