Review phim Apollo 10½: A Space Age Childhood: RICHARD LINKLATER có gì mới?

Bộ phim Apollo 10 ½ – tác phẩm mới của Richard Linklater là bộ phim kể từ góc nhìn và ký ức của một học sinh lớp 4- Stan, về tuổi thơ của cậu ở Houston, Texas vào năm 1969, khi con tàu Apollo 11 chuẩn bị chuyến hành trình lên mặt trăng. Đó cũng là khi Stan cùng con tàu vũ trụ Apollo 10 ½ lần đầu tiên đổ bộ lên mặt trăng, trong hồi tưởng của một cậu bé đầy mơ mộng.

Houston là quê hương của Linklater và Apollo 10 ½ là cách mà vị đạo diễn lấy lại một phần tuổi thơ của mình tại thời điểm ấy theo một thứ tự đầy hỗn loạn, thú vị và hoài niệm. Với âm nhạc của Johnny Cash, Pink Floyd, Kathy McCarty,…; với The Wizard of Oz hay 2001: A Space Odyssey; những hình phạt bằng bạo lực ở trường học; văn hóa Hippie; tin tức về những cuộc ám sát, biểu tình.

Apollo 10½

Và chiến tranh ở Việt Nam cùng toàn bộ những cuộc chiến khác, chưa từng chạm tới Houston, nó chỉ xuất hiện trong ký ức của một cậu bé 10 tuổi thông qua những hình ảnh trên Tivi. Trên tất cả, nhân vật chính Stan cũng như nhiều người khác, đang mong ngóng về lần đầu tiên con người đặt chân lên mặt trăng.

Bộ phim Apollo 10 ½ là bộ phim gợi nhắc về Waking Life trong việc sử dụng chung chất liệu hoạt hình. Nhưng đây là bộ phim mà mọi ý tưởng được triển khai theo một cách đơn giản, dễ hiểu trong khi vẫn giữ nguyên đặc trưng của Linklater về nỗi ám ảnh với thời gian và ký ức.

Trong Apollo 10 ½, ở nhân vật Stan chúng ta còn có thể bắt gặp lại một phần nào đó sự mơ mộng của cậu bé Mason trong bộ phim Boyhood, người cho rằng búng nước vào không khí với lượng vừa đủ nó sẽ biến thành một con ong.

Chắc chắn những gì mà Linklater kể không phải là ký ức của bất kỳ một người Việt Nam nào về những năm 60 của thế kỷ trước. Thế nhưng bộ phim Apollo 10 ½ dưới con mắt nhiều màu hồng của Stan, mọi người xem lại được mời chào đến độ chúng ta có thể cùng hoài niệm với một ký ức của kẻ khác. Chúng ta được phép đi vào tuổi thơ trong góc nhìn của Stan, cậu ấy thông minh, hiếu động, thích quan sát và giàu trí tưởng tượng.

Linklater mang tới một lời khẳng định rằng con người đã lên được tới mặt trăng. Thế nhưng lời khẳng định ấy lại xúc động, thú vị và dễ thương hơn nhiều bởi vì không ai khác mà là  một cậu bé 10 tuổi đã làm điều đó trên con tàu vũ trụ mà NASA lỡ làm nó bị chật. Và chỉ có cậu mới có thể thực hiện sứ mệnh ấy, trong bí mật.

Thêm một lần nữa, Linklater khẳng định lại điều mà anh đã nhắc đi nhắc lại trong những tác phẩm của mình. Ký ức có thể vượt xa những gì mà người ta trải qua. Ký ức có thể là bất cứ thứ gì. Nó nằm ngoài sự thật khách quan và nằm trong sự thật của kẻ hồi tưởng, nó chạy theo góc nhìn của duy nhất người đó. Và đôi khi ký ức được tô hồng trong một trí tưởng tượng vĩ đại của một con người nhỏ bé, theo những cách rất riêng.

Content Protection by DMCA.com