Tại sao các thể loại phim rất được các hãng phim điện ảnh chú trọng?

Trong các ngày đầu sản xuất hãng phim, yếu tố trong việc chọn các thể loại phim đóng vai trò quan trọng trong sản xuất bên cạnh công việc marketing. Các hãng phim từng kiểm soát cả ba khía cạnh của các chuỗi tạo thành nó (sản xuất, phân phối, chiếu phim). Bởi lẽ các hãng phim nắm một phần thị phần của các rạp chiếu, nên việc chiếu phim không có cạnh tranh hay mâu thuẫn. Họ đã sở hữu mọi thứ họ cần để tiếp cận khán giả của họ, từ những khái niệm sáng tạo cho đến địa điểm tiêu thụ. Họ đã luôn có một nơi để chiếu các bộ phim của họ và kiếm tiền về cho họ. Giống như các biên kịch ngày nay có thể cạnh tranh bằng các kỹ năng chuyên môn của mình, thì mỗi hãng phim lúc đó tập trung vào các thể loại phim cụ thể, khắc ghi vào tâm trí của khán giả về họ, đầu tư cả đống tiền thương hiệu nhằm bán đi các thể loại ngách của riêng các hãng phim đó. MGM bán phim sử thi, Paramount tương ứng với những bộ phim quyến rũ, Warner Brothers thì bán phim tội phạm giật gân hơn, và Universal lại quan tâm đến thị trường phim kinh dị.

các thể loại phim

Phải mất một thời gian để các bộ luật chống độc quyền được thông qua bởi phán quyết của Toà Án Tôi Cao 1948 (cấm áp đặt sự độc quyền của hệ thống hãng phim lên ngành công nghiệp phim ảnh) và đi vào hiệu lực. Khi các hãng phim đã mất đi phần nào sự kiểm soát lên mảng chiếu phim của đường dây mà họ có (và những biên kịch cũng như diễn viên trở thành các bên hợp đồng độc lập thay vì bị dính chặt vào một hãng phim), bất cứ ai cũng có thể làm bất cứ thể loại phim nào. Các loại phim mỗi hãng phim có thể sản xuất trở nên cạnh tranh và bão hoà đi. Mỗi bên đều mất vị trí vững chắc của mình đối với từng thể loại. Mọi người tự do chọn thể loại phim để làm, mặc dù ngành kinh doanh các sản phẩm quảng cáo phim lại không hề thay đổi. Các hãng phim đã tác động và khiến khán giả chọn phim dựa trên thể loại mà hãng phim tập trung vào sản xuất. Đó là cách mà họ đã bán thương hiệu của mình lúc ấy, và họ sẽ không bao giờ dừng lại. Từ khi mới bắt đầu, các hãng phim đã bán phim dựa trên thể loại, và việc này sẽ còn tồn tại lâu dài kể cả sau khi các hãng phim đã đa dạng hoá bữa tiệc sản xuất của họ.

Vì vậy, không cần biết bạn nghĩ bạn giỏi như thế nào với tư cách là một nghệ sỹ chuyên về viết lách, bạn sẽ không thể lờ đi cả một thế kỷ mà khán giả đã bị ảnh hưởng bởi cách thức nói trên. Bởi vì đó là cách người ta đã bán các bộ phim, bạn có thể gây ảnh hưởng xấu đến tiềm năng kịch bản nếu bạn phạm những sai lầm chung khi đi vào từng thể loại. Một khán giả có nhiều kỳ vọng, và biên kịch phải nhận ra điều này từ khi ra đời ý tưởng về câu chuyện mà họ muốn theo đuổi. Nếu biên kịch tạo ra được ý tưởng gắn với cấu trúc của từng thể loại, điều đó sẽ mang đến một công cụ có giá trị giúp người viết được truyền cảm hứng để xác định cách tiếp cận tốt nhất – nhằm thiết lập và khám phá tiền đề của mình.

Ngay cả những nghệ sĩ độc đáo nhất cũng hiểu điều này và làm việc để áp dụng các quy tắc sao cho phù hợp với những sáng tạo của họ. Các cá nhân như Pablo Picasso vẽ một loạt tranh thuộc thể loại sơn dầu, bao gồm cả tranh đời thực và chân dung. Picasso sau đó pha trộn chúng với phong cách độc đáo của mình trong các thể loại, chơi với các phối cảnh, hình dạng, góc độ và màu sắc. Ngay cả một nghệ sỹ thực thụ cũng chỉ ra được cách làm thế nào để dung hoà cái tôi nghệ thuật cá nhân với những gì thuộc về kinh doanh, để biết chắc mọi người sẽ trả tiền để mua về thế giới họ tạo ra. Không ai suy nghĩ đúng đắn lại muốn sống vật vã cả cuộc đời của họ như một nghệ sĩ; tất cả chúng ta đều muốn có một mức độ thành công nào đó – và chúng ta sẽ dành thời gian để tiếp tục làm nó. Vì vậy, một nghệ sĩ thông minh hiểu được nơi nào và làm thế nào để được ăn ngon. Đây là một phần trong hộp công cụ sáng tạo của chúng ta, nhằm phục vụ cho việc kinh doanh trong linh vực giải trí. Các hãng phim đã chi hàng triệu đô la để tạo ra một bộ phim duy nhất, và sau đó chi gấp đôi con số ấy vào quảng cáo. Nếu bạn có dự định yêu cầu các hãng phim mua và bật đèn xanh cho kịch bản của bạn, giả định hợp lý là bạn nên viết cái họ có thể bán, đồng nghĩa với việc viết nó trong một trong các thể loại phim đã được biết đến và có thể bán được.

các thể loại phim

Kiến thức về nghề này có bao gồm cả việc học cách làm thế nào để không phá hỏng nó. Cũng như cốt truyện yếu kém và sự phát triển nhân vật yếu kém có thể phá hỏng một bộ phim, thì đi sai thể loại cũng tương tự thế. Khi người nào đó đặt mua bức chân dung của một người, bạn có thể tưởng tượng được phản ứng của người mua nếu bức tranh chỉ vẽ tay hoặc mặt sau đầu của chủ thể chứ? Bạn sẽ cười và nghĩ rằng, “Duh”, nhưng có những lỗi sai cơ bản và thiết yếu về thể loại mà vài biên kịch vẫn mắc phải trong quá trình làm phim. Thật khó để tin rằng một cái gì đó dường như dư thừa, như là quy trình hoạt động tiêu chuẩn của việc áp dụng thể loại vào câu chuyện, lại có thể ảnh hưởng xấu đến việc thực hiện kịch bản hoặc tiềm năng của phòng vé về sau. Tuy nhiên, điều đó luôn xảy ra. Nó tiêu tốn của các hãng phim hàng chục… đến hàng trăm triệu đô la cho mỗi bộ phim khi họ mắc phải những sai lầm như vậy.

Chúng ta hãy nhìn sâu vào các “ổ gà” tiềm năng trên con đường phía trước liên quan đến việc dùng sai thể loại. Chúng ta sẽ khám phá những sai lầm về thể loại phổ biến nhất, bắt đầu với điều hiển nhiên nhất:

1) Thiếu sự sáng tạo và làm mới các thể loại

Chìa khoá then chốt để trở thành thiên tài là có khả năng mang lại sự mới mẻ cho một thứ gì đó. Sự thiếu sáng tạo và trí tưởng tượng là vấn đề phổ biến và mang tính toàn thể nhất khi viết kịch bản ở bất kỳ bước nào trong quá trình sáng tạo, nhưng cũng có những phân chia cụ thể và rõ ràng trong việc thực hiện bất kỳ thể loại cụ thể nào. Mẹo ở đây là cố gắng trở nên nguyên bản trong từng thể loại. Các chuỗi thương hiệu phim được xây dựng dựa trên việc làm một cái gì đó mới mẻ trong thể loại đó để khiến khán giả muốn xem nhiều hơn. Star Trek là chuỗi thương hiệu phim về tương lai của nhân loại, nơi các nền văn hoá đã tụ hội và khám phá sự vô tận của tri thức và hòa bình. Nó hoàn toàn phù hợp với thể loại khoa học viễn tưởng.

các thể loại phim

Chúng ta hãy nói về khoa học viễn tưởng một lát. Đó là cách mà Spielberg đã vạch ra mô típ cổ điển của những câu chuyện “tiếp xúc lần đầu” – điều đã khiến Close Encounters of the Third Kind trở nên quá độc đáo và thu hút. Những bộ phim như Contact, Edge of Tomorrow, và Interstellar toả sáng vì chúng đưa thể loại đến những nơi mà khán giả chưa bao giờ đến. The Martian đã làm một điều mà chúng ta không thường thấy là đưa Robinson Caruso lên Sao Hoả. Cho dù bạn thích những bộ phim kể trên hay không, chúng cũng đã phá vỡ nền tảng mới trong khoa học viễn tưởng, và những tài sản này sẽ không được phát triển ở cấp độ hãng phim. Các kịch bản mới cần phải mới mẻ, ngay cả trong thể loại cũ. Rõ ràng, điều này cần chút ít phẩm chất thiên tài cho tất cả các thể loại. Ví dụ như tác giả đã tái tạo lại một số quy tắc mà chúng ta đều đã biết về ma cà rồng trong Twilight, như lý do tại sao họ không đi ra ngoài dưới ánh mặt trời chẳng hạn.

Việc dùng lại những motif sáo rỗng, thiếu trí tưởng tượng mà người xem đã bắt gặp cả triệu lần trong cùng một thể loại không thể khiến khán giả phấn khích lên được. Đặt kịch bản trong không gian vũ trụ với súng laser sẽ không tạo ra một bộ phim khoa học viễn tưởng đủ gây ấn tượng mạnh – trừ khi bạn làm điều gì đó mà mọi người chưa từng thấy trong lịch sử điện ảnh những năm gần đây. Một bộ phim không thể sao chép mọi thứ chúng ta đã thấy trong các bộ phim khác. Có người tái chế lại ý tưởng, còn có người cứ sao chép ngang nhiên. Tôi sẽ không bao giờ quên những câu chuyện về cách mọi người đấu giá ý tưởng phim vào những năm 80. Die Hard ở biển (Under Siege), Die Hard trên xe bus (Speed), Die Hard trên máy bay (Passenger 57)… Và sau đó tôi nghe thấy một ý tưởng buồn cười nhất: một người nào đó đang đi dạo vòng quanh để bán ý tưởng Die Hard trong một toà cao ốc! Nếu không có sự sáng tạo mới dựa trên một ý tưởng hoặc thể loại, bạn sẽ không thể có một bộ phim mới.

Tóm lại, hãy làm mọi thứ như những gì chúng ta đã thấy trước đây bằng cách phân loại nó vào một thể loại quen thuộc (để các nhà phân phối có thể tiếp thị nó) nhưng hãy sáng tạo vừa đủ trong thể loại đã chọn để khiến nó trở nên đáng giá – với tư cách là một sản phẩm mới đang thu hút nguồn vốn mới. Hãy làm nó nhìn sêm sêm nhưng khác biệt. Đó chính là tình thế khó chịu nhưng vì công việc nên chúng ta buộc phải làm thế. Sáng tạo để kiếm sống không phải là việc dễ dàng như lúc chúng ta đứng từ xa quan sát. Vì vậy, mỗi biên kịch cần một chút sáng tạo thiên tài bên trong họ và công việc của họ để không rơi vào cái bẫy của sự mệt mỏi và lại rơi vào sự sáo mòn của thể loại.

các thể loại phim

2) Kết hợp sai thế loại với nhau

Một số thể loại có thể kết hợp với nhau đặc biệt tốt bởi vì tâm trạng và nhịp điệu của chúng dễ dàng hoà quyện lại. Ngay từ những bộ phim như It Happened One Night đã minh hoạ cho thấy thể loại lãng mạn và hài hước đã kết hợp tốt với nhau. Phim thảm họa hầu như luôn kết hợp với thể loại hành động – ngoại trừ một số bộ phim kịch tính như: World Trade Center, The Road, và Alive. Thể loại bí ẩn, hình sự và kinh dị thì có thể kết hợp nhuần nhuyễn trong cùng 1 bộ phim. Thể loại khiêu gợi, một trong các thể loại phim thì kết hợp tốt với cả thể loại lãng mạn và kinh dị vì cả ba thể loại đều thực sự muốn nâng nhịp tim của khán giả lên. Những thể loại này có chung các phẩm chất nhất định, tạo ra sự trùng lắp thị trường hoàn hảo. Chúng tương tác được với nhau vì các đối tượng khán giả cũng gần tương đồng nhau. Vì vậy, khi một biên kịch chuyên nghiệp nghiên cứu về hai thể loại chính của một kịch bản, chúng ta cần nghĩ về việc liệu các thể loại này có xung khắc hay có thể kết hợp với nhau.

Nhiều nghệ sĩ nói, “Đừng bao giờ nói không bao giờ.”

Vì vậy, những gì tôi nói ở đây chỉ là: một số cặp đơn giản là không kết hợp tốt được với nhau – cứ như dầu và giấm, hoặc cố gắng buộc chốt vuông vào lỗ tròn. Một số người nghĩ rằng một cặp thể loại nào đó đã phát huy tác dụng trong các ấn phẩm truyền thông khác, nên khán giả sẽ chịu trả tiền để xem sự kết hợp đó trên phim, nhưng họ lại thường thất bại tại phòng vé. Ví dụ: chúng ta hãy nhìn vào một vài “lỗ đen” lớn nhất của phòng vé ở thể loại viễn tây khi cố gắng ghép nó với khoa học viễn tưởng hoặc siêu nhiên. Các bộ phim cũng như truyện tranh và chương trình truyền hình đã cùng lấy cảm hứng từ: Jonah Hex, Cowboys & Aliens, và Wild, Wild West. Niềm tự hào lớn nhất của những bộ phim này là sự kết hợp của các thể loại thực sự không phù hợp với nhau. Họ cố gắng hết sức để tạo ra các sự kết hợp thể loại mới mẻ và tìm kiếm một chu kỳ mới trên một thể loại kinh điển, nhưng chúng thậm chí không làm tốt hơn Billy The Kid Versus Dracula – một bộ phim ra đời cách đây hàng thập kỷ.

Một viễn tây vĩ đại sở hữu những phẩm chất mà thế giới có thể hình dung ra với thể loại đó. Giữ kịch bản ở đúng thời đại của nó là một trong những phẩm chất cần thiết khi phim lấy bối cảnh Tây Mỹ. Điều đó không có nghĩa là không có chỗ cho khoa học viễn tưởng ở viễn tây (vì nó không phù hợp với thời kỳ đó), mà nó cần phải được thực hiện theo cách thức của phim viễn tây và không phải là 1 phim chạy theo xu hướng điệp viên với các anh chàng hao hao James Bond đi xe hơi, dùng thiết bị gián điệp, và lên kế hoạch thống trị thế giới như họ đã làm trong Wild, Wild West.

Trộn lẫn phim viễn tây và khoa học viễn tưởng giống như cố gắng ép hai nam châm trái cực nhau. Phim viễn tây thường nói về 1 khoảng thời gian cách đây cả thế kỷ, còn khoa học viễn tưởng lại khám phá sự phức tạp của công nghệ tiên tiến hơn nhiều so với hiện nay. Thực tế, mỗi thể loại lại mang 1 tâm trạng và nhịp điệu khác nhau đến cho khán giả. Viễn tây và khoa học viễn tưởng đối nghịch nhau, vì các khái niệm của mỗi thể loại hoàn toàn trái ngược nhau. Một vài sự đối lập chỉ đơn giản là không thu hút. Trên thực tế, những sự ghép cặp sai lầm chỉ khiến phim mất đi lượng khán giả riêng của từng thể loại.

Các ý niệm của phim phải được khán giả nắm bắt trong một đoạn trailer theo chuẩn truyền hình (dưới ba mươi giây). Bạn có thể thực sự làm được điều đó bằng cách đưa ra ý niệm trong 1 nhịp điệu rõ ràng, hướng đến thể loại cụ thể mà các khán giả có thể nhanh chóng xác định được. Thỉnh thoảng lại xuất hiện người xem thích bắt bẻ, nên cứ đi trước đón đầu là tốt nhất. Vì thể loại viễn tây được đặt trong bối cảnh lịch sử, Miền Tây nước Mỹ, những bộ phim khoa học viễn tưởng như Westworld năm 1973, Firefly / Serenity, và Star Wars với hình mẫu cao bồi quen thuộc thể hiện dưới dạng Han Solo, không phải là thể loại viễn tây. Chúng không lấy bối cảnh ở phía tây. Đây đều là những bộ phim khoa học viễn tưởng.

Đưa rồng vào thể loại viễn tây có lẽ sẽ không đem lại hiệu quả. Không phải là rồng hay viễn tây không thú vị; mà lỗ hổng là trong việc kết hợp chúng với nhau.Các rủi ro khi làm phim là một canh bạc đắt giá. Tôi thấy mừng là chúng ta không bao giờ ngừng tưởng tượng lại cách khiến mọi thứ hoạt động. Đó là trọng tâm của nghệ thuật. Luôn luôn là một sự lựa chọn táo bạo để thử một cái gì đó mới, và những gì tôi đề cập là một số canh bạc liều lĩnh hơn những canh bạc khác mà thôi.

Chìa khoá then chốt của việc kết hợp các thể loại phim là để người viết tạo ra những hành động bổ sung phù hợp với các đặc trưng của thể loại. Ví dụ: viễn tây sẽ kết hợp cực kỳ tốt với một vài thể loại khác. Nó có sẵn các yếu tố của thể loại hành động như đấu súng… các yếu tố của thể loại hình sự với những vụ đánh cướp tàu hỏa và ngân hàng… và, bởi vì đó là thời kỳ thuộc địa hóa cũng như mở rộng về phía tây, nên nó sẽ kết hợp hoàn hảo với thể loại du hành. Trong một sự kết hợp vững chắc, các yếu tố của một thể loại sẽ tự nhiên ăn khớp với những hình ảnh và điều kiện then chốt của thể loại kia. Những thể loại này ở bên nhau một cách hợp lý và có thể được đóng gói, bán cùng với nhau. Chìa khóa then chốt ở đây là tìm kiếm đặc điểm thu hút được khán giả của riêng từng thể loại.

Nếu một hãng phim cố gắng kết hợp các thể loại trái ngược để chúng phù hợp với nhau, hãy thử xem xét sự phi lý khi kết hợp. Hài hước là thể loại có chất kết dính tuyệt vời. Nếu Cowboys and Aliens là một bộ phim hài… vì toàn bộ chuyện phim thật phi lý… có thể nó đã ăn nên làm ra hơn. Không giống như độ khô cứng của một số thể loại, thể loại hài hước kết hợp tốt với hầu hết các thể loại khác, nhưng ngay cả nó cũng gặp khó khăn khi kết hợp với những bộ phim kinh dị – vì hai thể loại này không có điểm chung với nhau. Trên thực tế, một thể loại duy trì sự hồi hộp (kinh dị), và một thể loại giúp giải phóng nó (hài hước). Nó đã được thực hiện một vài lần trước đây, nhưng hầu hết không đem lại hiệu quả tiềm năng như kỳ vọng. Khán giả đi xem phim hoặc muốn hồi hộp hoặc muốn vui vẻ. Giống như khoa học viễn tưởng và viễn tây, chúng là các thể loại trái ngược nhau.

Khi khán giả không thể hình dung rõ ràng về không khí phim mà bạn đang cố gắng bán bằng trailer, thật khó để khiến họ phải tiêu tiền vào nó. Và luôn có nhiều bộ phim cho khán giả biết họ đang trả tiền và dành thời gian cho điều gì trong rạp chiếu.

các thể loại phim

3) Kết hợp các thể loại với nhau

Ban cứ thử hình dung 1 món hầm được trộn lại từ những thức ăn thừa ở nhà bếp mà xem. Đây là trường hợp xảy ra khi thiếu sự cụ thể và sự gắn kết của nhịp điệu phim, tạo thành một mớ hỗn độn của các thể loại và ý tưởng. Phim thể loại này có thể rất thú vị khi viết và xem lại thứ mình viết, nhưng chúng thiếu rõ ràng và tính cụ thể cần thiết để nhắm đến một đối tượng khán giả mục tiêu. Cho dù kịch bản có thể được quảng bá bằng nhiều cách khác nhau cho nhiều đối tượng khác nhau, như là 1 phim khác nhau cho từng đối tượng nhân khẩu học… thì đó không phải là cách xử lý, mà chính là vấn đề gây rắc rối. Khi bạn nhìn vào 100 bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại, bạn sẽ không bao giờ phải đặt câu hỏi về thể loại của mỗi bộ phim nếu dựa trên cách quảng bá của phim. Mọi việc luôn phải rõ ràng ngay từ đầu.

Vì vậy, khi ai đó huênh hoang rằng họ có mọi thứ trong phim của họ mà bất kỳ ai cũng có thể muốn xem… hãy cảnh giác! Số lượng không phải lúc nào cũng đi kèm chất lượng khi nói đến tính khả thi của thị trường. Thật khó để kết hợp 3 hoặc nhiều thể loại hơn mà vẫn có thể quảng bá tốt. Cứ nhìn bộ phim khoa học viễn tưởng, thảm hoạ, hài hành động Mars Attack! mà xem. Tôi thích thể loại viễn tây, du hành, hình sự, hài hước mà The Frisco Kid có đủ – nhưng bạn có thể bán nó cho khán giả không? Quá nhiều thể loại được trộn lại với nhau cũng có thể cho ra đời phim hay. Thế nhưng đừng nhầm lẫn khái niệm phim hay và phim có thể quảng bá tốt. Tôi rất thích bộ phim kỳ ảo, hành động, hài lãng mạn Scott Pilgrim Versus the World. Các nhân vật rất năng động, những hiệu ứng thị giác đúng mức, câu chuyện tình ở hành trình bên ngoài rất rõ ràng, hành động vui nhộn, các yếu tố kỳ ảo của trò chơi điện tử rất thông minh và đậm chất điện ảnh, lại có những bất ngờ vui nhộn… Nhưng nó lại trở nên cực kỳ khó bán và định hình trên thị trường quảng bá.

Như người ta hay nói: người biết đủ thứ không thể chuyên về gì cả. Nó cũng áp dụng đúng cho các bộ phim; một bộ phim chứa tất cả các thể loại sẽ có khán giả là… không ai cả. Những bộ phim như vậy hiếm khi đạt được doanh thu kỳ vọng ở phòng vé.

Nếu bạn không thể quảng bá rõ ràng về sản phẩm, ai sẽ mua nó đây? Do đó, nếu bạn muốn nghĩ về doanh thu của hãng phim, kịch bản nên tập trung vào một hoặc hai thể loại vì đó thực sự là tất cả những gì họ có thể quảng bá hiệu quả trong trailer. Đó là những gì khán giả đại chúng có thể tiêu hóa và hiểu rằng phim đang được bán cho họ qua một vài thước phim ngắn được trích ra. Tìm một ai đó có tâm trạng cho một hoặc hai thể loại là đã khó, nhưng trong trường hợp của Scott Pilgrim Versus the World, những người muốn xem một phim hài lãng mạn không phải là những người muốn xem một phim hành động kỳ ảo của đám mọt sách. Kiểu cách của mọt sách thường đi ngược lại hài lãng mạn. Một lần nữa, trở lại vấn đề đã được đề cập ở phần 2, các thể loại lại đang đối nghịch nhau.

Các khán giả xem phim với kỳ vọng họ sẽ được trải nghiệm. Nếu có quá nhiều thứ xảy ra, họ không biết phải trải nghiệm cái gì. Nói một cách đơn giản thì quá nhiều người nấu ăn làm hỏng nước dùng. Điều quan trọng là phải biết chính xác những gì bạn đang viết, và kịch bản nên gắn chặt với thể loại mà nó đã chọn.

Ngoại lệ đối với các quy tắc

Các phần tiếp theo đã sẵn có kỷ lục doanh thu và bước đà để đi tiếp, thế nên việc tiếp thị cũng trở nên thoáng hơn. Quy tắc về sự độc đáo được giới hạn trong phần tiếp theo ở mức độ nào đó. Đối với Star Trek và Lord of the Rings, câu chuyện vẫn phải duy trì độ mới mẻ, nhưng khán giả cũng phải trả nhiều hơn. Họ không đòi hỏi phải có sự thay đổi mới về thế giới trong phim hay các thể loại phim. Avengers được coi là một thể loại trộn lẫn gây “sốt” với hơn hai thể loại chính, nhưng nó khả thi vì nó được xây dựng từ sự tham gia của các thế giới điện ảnh được thành lập trước đó với hai thể loại ở mỗi phim trước, bao gồm: khoa học viễn tưởng, kỳ ảo và hành động.

Tổng kết

Những khán giả bỏ ra X-đô la để xem, thuê hoặc mua sản phẩm để thu về cảm giác họ khao khát. Đó là lời hứa của sản phẩm đối với họ. Thể loại đảm bảo với khán giả rằng họ sẽ nhận được những gì tương xứng với số tiền họ bỏ ra. Họ mua vé để trải nghiệm những gì đã được bán cho họ trong các thước phim quảng bá. Thể loại ảnh hưởng và điều khiển người xem theo đúng cách bạn hứa hẹn họ trong trailer. Đây là một thanh gươm hai lưỡi. Một biên kịch phải nắm vững các quy ước về thể loại hoặc họ sẽ phải đối mặt với rủi ro mất khán giả vì đã để lại 1 lời hứa không hoàn thiện. Khi một biên kịch vi phạm các quy ước và nội dung mà khán giả đã xác định với thể loại đó… và nếu biên kịch không thể tạo ra một kịch bản trong bối cảnh mà khán giả mong đợi được nhìn thấy, thì sự khó hiểu và mất hứng của khán giả đối với bộ phim thường sẽ xảy ra, ngay cả khi nó được viết chỉn chu bằng nhiều cách khác nhau. Tất cả các lỗi trên đều xuất phát từ việc nhầm lẫn thể loại hoặc chưa khai thác hết. Đó là lý do tại sao việc hiểu và sử dụng thể loại một cách triệt để và chu đáo rất quan trọng. Hãy chọn thể loại một cách khôn ngoan

Facebook

Content Protection by DMCA.com