Những cách viết một bộ phim kinh dị dành cho các bạn trẻ muốn làm phim

Nhân dịp Halloween sắp đến, Nextphim sẽ show cẩm nang Horror hướng dẫn 13 cách viết một bộ phim kinh dị danh cho các bạn trẻ muốn làm phim

cách viết một bộ phim kinh dị

Tận dụng khoảng chống trên phim

Negative space nghĩa là khoảng trống trên cảnh phim, trống ở đây không phải là không có gì mà là: không xuất hiện thứ gì quan trọng (có thể là bức tường, tủ lạnh, khoảng tối…) liên quan tới câu chuyện.

Những dạng phim khác luôn giữ cân bằng rất tốt giữa negative space & positive space (xuất hiện nhân vật chính hoặc các thứ quan trọng), lý do: quá nhiều negative space sẽ khiến khán giả khó chịu.

Thể loại kinh dị đã khai thác yếu tố đó bằng cách phá vỡ thế cân bằng giữa 2 space – tạo ra các bộ thành công như: It Follows, Insidious, và The Pact.

Lật ngược chiêu cũ

Ngày nay, khán giả đã quá quen với các chiêu hù dọa như: quái vật trong gương, sát thủ trong rừng tối, bị bỏ rơi một mình trong căn nhà ma ám… Cho nên phải làm điều ngược lại! Ví dụ: nhân vật mở cửa nhà tắm, trong đó có một cái gương, nhìn lên gương và không có gì xảy ra hết.

Khi khán giả đang mong chờ chuyện gì giật mình sẽ xảy ra mà lại không có: họ sẽ hoang mang, tâm lý bị treo lơ lửng, không biết phải đợi tới bao giờ. Đó chính là xu hướng của genre kinh dị thời nay.

Âm thanh ma quái

Theo tâm lý học, con người rất nhạy cảm với âm thanh chói tai có tần số cao – đây là chiêu kinh điển trong các phim như The Shining và Suspiria.

Ngoài ra, các loại âm thanh khó chịu khác như: tiếng thú vật, tiếng người rên la, tiếng nước rỉ… cũng đều có thể khai thác tốt.

Sử dụng hạ âm

Hạ âm không thể nghe bằng tai thường chúng ta có thể cảm nhận được qua cơ thể, ví dụ như: tiếng gió, động đất… Loại âm thanh này dễ dàng làm khán giả căng thẳng, nếu phải nghe trong thời gian dài.

Trong Irreversible, đạo diễn đã dùng hạ âm trong 30 phút đầu phim, thậm chí có một số khán giả không chịu được đã phải bỏ rạp ra về.

Đạo diễn David Lynch là chuyên gia dùng kỹ thuật này, trong Paranormal Activity: ông đã dùng để dọa khán giả khi lồng vào cảnh quạt quay hay một cánh cửa mở trống.

Đánh động tiềm thức

Có một vùng gọi là tiềm thức trong tâm lý con người, nó chứa đựng tất cả hình ảnh, trải nghiệm chúng ta từng có, nhưng ở dạng “đang ngủ”. Nếu chúng ta biết cách đánh thức những trải nghiệm đó, thì nỗi ám ảnh của khán giả sẽ không dừng lại ở rạp mà là nhiều ngày tháng sau đó.

Trong The Exorcist: cảnh “đánh thức tiềm thức” đó chỉ kéo dài 1/8 giây, xuất hiện 3 lần, lúc Howdy chiếm lấy thân xác của Regan.

Quay vào cận mặt

Bắt cảnh cận là kỹ thuật được dùng rất nhiều, như trong các cảnh hài hoặc khi không có tất cả diễn viên xuất hiện hết trong một cảnh.

Trong kinh dị lại khác, cảnh cận thường khiến khán giả hồi hộp vì không biết xung quanh nhân vật đang có gì (và nó có thể là bất cứ gì).

Trong Babadook: đó là cận cảnh Samuel hét lên trong khi mẹ cậu đang lái xe.

Chuyển động lạ thường

Nhìn một người di chuyển theo cách dị thường cũng làm chúng ta thấy sợ. Ví dụ: Javier Botet bẩm sinh mắc chứng Marfan khiến tay chân dài hơn bình thường, cho nên cách đi đứng kỳ lạ của anh đã tạo ra hiệu ứng rùng rợn trong Mama.

Trong Ringu của Nhật lại là kiểu bò như cua – cá nhân tôi không bao giờ muốn xem lại cảnh đó lần nữa.

Gương

Khán giả đã được “huấn luyện”: cứ thấy gương là sợ. Vì vậy, việc hù dọa bằng gương trở nên dễ vô cùng. Cái quan trọng là ngoài hù dọa đơn thuần, gương phải là một công cụ để phản chiếu điều gì ý nghĩa hơn – thường là thể hiện điều gì đó không ổn đang xảy ra ở thế giới trong phim.

Chọn màu phim

Khác với cách chọn màu rất cân bằng trong các phim thường, horror là một “sân chơi”, nơi mà đạo diễn tha hồ phối màu để tạo ra sự bất thường và ma quái. Ví dụ: Trong Raw, đạo diễn đã dùng hẳn màu đỏ đậm và hồng để đặc tả những cảnh ghê rợn, ngoài ra còn có một số cảnh dùng màu xanh biển và vàng – có tin đồn một số khán giả đã phát bệnh thực sự sau khi xem xong.

MISE-EN-SCÈNE bất thường

Mise-en-scene là cách sắp xếp, bài trí không gian, đồ vật trong cảnh phim. Thông thường, khán giả mặc định sẽ được “làm chủ” – họ có thể biết được trong cảnh đó có các vật gì, kích cỡ màu sắc ra sao.

Một khi mise-en-scene bị thay đổi đột ngột, khán giả sẽ rất khó chịu vì họ không còn nắm được tình hình nữa, như trong Insidious: đạo diễn đặt mọi thứ trước khung hình nhưng không cho khán giả thấy rõ đó là những gì – cho tới chừng nào đạo diễn muốn khán giả bị hù thực sự.

Underexposure

Tương tự ý trên, làm tối khung hình để khán giả không thấy hết được cảnh phim là một kỹ thuật phổ biến trong thể loại gothic horror. The Invitation của Karyn Kusama là một ví dụ xuất sắc cho kỹ thuật này.

Kéo dài cảnh

Một cảnh phim có độ dài bất thường cũng sẽ làm khán giả hoang mang vì không biết “Sắp có tai họa gì xảy ra?”.

Phim It Follows sử dụng kỹ thuật này rất tốt ở cảnh Maika Monroe bị cột vào ghế và phải chứng kiến cảnh một con quái vật đang từ background lần lần tiến thẳng tới mình.

Dựng phim

Dựng phim cũng rất quan trọng trong việc tạo ra nhịp phim kịch tính, ví dụ như cảnh nhà tắm (jump cut) trong Psycho. Dù trên phim không chiếu cảnh Marion thực sự bị dao đâm nhưng khán giả ai cũng tin điều đó đã xảy ra. Tương tự như cảnh quick cut trong Chainsaw Massacre, khán giả vẫn bị ám ảnh dù không tận mắt thấy người phụ nữ bị móc sắt đâm xuyên lồng ngực.

Với những cách viết một bộ phim kinh dị trên thì hy vọng sẽ giúp các bạn có thể tự làm một bộ phim cho riêng mình.

Theo Writ 18

Những cách viết một bộ phim kinh dị dành cho các bạn trẻ muốn làm phim
5 (100%) 1 vote

Content Protection by DMCA.com